Liệt Phong lăn lộn làm nũng bên chân anh còn len lén liếc nhìn chủ nhân một cái, thấy chủ nhân không có ý ngăn cản, lập tức nằm lăn ra đất, lộ cái bụng trắng nõn với chủ nhân xinh đẹp.
Không ai có thể từ chối một chú chó lông xù to lớn, nghiêng đầu, lộ bụng ra trước mặt.
Tư Vân Dịch cúi người, xoa nhẹ phần bụng mềm mại của Liệt Phong, chú chó vui vẻ thè lưỡi, nằm trên sàn ngọ nguậy người không ngừng.
Bên cạnh không còn tiếng động, Tư Vân Dịch ngẩng đầu, bắt gặp vẻ mặt nhíu mày, vừa hoang mang vừa khó tin của Sở Quân Liệt.
Cậu chăm chú nhìn chằm chằm bàn tay trắng trẻo, thon dài và sạch sẽ ấy đang vùi trong lớp lông mềm màu xám tro của Liệt Phong, nhẹ nhàng vuốt ve từ trên xuống dưới, một lần rồi lại một lần. Bất chợt động tác tăng tốc, bóp nhẹ mấy cái hai bên hông khiến Liệt Phong sướng đến mức chân sau cũng vô thức giơ lên.
Yết hầu Sở Quân Liệt khẽ chuyển động, không hiểu vì sao mình lại có cảm giác đồng cảm.
Cửa vang lên tiếng chuông, Tư Vân Dịch đi ra lấy bữa sáng cho hai người, mang vào phòng ăn.
Sở Quân Liệt nhìn đồ ăn trên bàn, cảm thấy bụng mình hơi đói, nhưng vẫn cứng miệng nói, \”Tôi không ăn không của ai cả.\”
\”Đợi tôi có tiền, tôi sẽ trả anh.\”
\”Không cần trả.\” Tư Vân Dịch điềm nhiên đáp, gắp một đũa rau vào hộp cơm của mình, \”Ăn xong thì dọn dẹp bàn ăn cho sạch.\”
Sở Quân Liệt muốn nói là mình chưa từng làm việc này nhưng nghĩ đến con số lèo tèo trong ví điện tử, bèn cố nén xuống, gật đầu.
Tư Vân Dịch ăn xong liền vào phòng ngủ thay quần áo ra ngoài, còn Sở Quân Liệt ấm ức dọn bữa sáng, rất thuần thục lấy giẻ lau bàn, chà rất kỹ.
Tư Vân Dịch ăn mặc chỉnh tề bước ra từ phòng ngủ, vừa đi vừa cài nút tay áo. Sở Quân Liệt đang lau bàn thì nhìn sang, thấy anh mặc một bộ vest màu xám nhạt, đeo kính gọng mảnh, dây kính bạc mảnh tinh tế buông bên thái dương, tóc dài buộc gọn gàng sau đầu.
Bộ vest ôm sát càng tôn lên dáng người cao gầy, eo thon chân dài, tư thế thẳng tắp, khí chất cao nhã lạnh lùng. Chiếc sơ mi trắng trong bộ đồ được cài cúc nghiêm chỉnh, tỏa ra nét cấm dục lạnh nhạt và khí thế bẩm sinh của người đứng trên cao.
Sở Quân Liệt mím chặt môi, cố gắng nhớ lại cảnh ân ái đêm qua nhưng chỉ nhớ được cảm giác cực kỳ dễ chịu về cả thể xác lẫn tinh thần khi tỉnh dậy sáng nay.
Thấy Tư Vân Dịch xách cặp tài liệu định ra ngoài, Sở Quân Liệt cúi đầu nhìn bộ đồ nhàu nát trên người mình, vội mở miệng hỏi.
\”Anh nói chúng ta là vợ chồng, vậy quần áo của tôi đâu?\”
Tư Vân Dịch chỉ về phía phòng ngủ, ra hiệu cho cậu vào tìm.
Sở Quân Liệt lập tức vứt cái giẻ, rửa tay đến hai lần rồi đi vào phòng theo hướng chỉ.
Tư Vân Dịch ngồi đợi trong phòng khách, không lâu sau liền thấy Sở Quân Liệt mắt trừng lớn, vẻ mặt đầy khiếp sợ bước ra.