[Edit – Hoàn Thành] Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Tôi Rồi – Đào Lý Sanh Ca – Chương 139 – Phiên ngoại hai: Sở Quân Liệt mất trí nhớ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn Thành] Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Tôi Rồi – Đào Lý Sanh Ca - Chương 139 - Phiên ngoại hai: Sở Quân Liệt mất trí nhớ

\”Được tổ chức hôn lễ với Tư tiên sinh là điều mà em luôn mơ ước, bây giờ giấc mơ đã thành hiện thực rồi.\”

Tại lễ cưới, vô số ánh mắt dõi theo cặp đôi trên sân khấu, gương mặt ai nấy đều rạng rỡ vui mừng.

\”Cảm ơn Tư tiên sinh đã bằng lòng trở thành tri kỷ của em trong cuộc đời này.\” Sở Quân Liệt nắm tay Tư Vân Dịch, vành tai đỏ bừng, ánh mắt chăm chú nhìn người mình yêu.

\”Chỉ cần được ở bên anh, em đã thấy mình là người hạnh phúc nhất thế gian này rồi.\”

Tiếng vỗ tay vang lên rền rĩ trong hàng ghế khách mời, Tư Vân Dịch nhìn vào đôi mắt Sở Quân Liệt, đuôi mắt ánh lên tia sáng dịu dàng.

Phần nghi thức trên sân khấu sắp đi đến hồi kết, tiếp theo là tiết mục biểu diễn của các ngôi sao, Tư Vân Dịch và Sở Quân Liệt cầm ly rượu đi xuống dưới mời rượu.

Họ đã tổ chức một lễ cưới ở thủ đô, còn lần này ở Ninh Thành xem như là lần thứ hai. Bàn chính có vài vị trưởng bối có tiếng tăm, Sở Quân Liệt lần lượt kính rượu, chợt nhìn thấy một ông lão trước đó chưa từng gặp qua.

Ông cụ tóc bạc trắng, đeo kính gọng đen, khí chất nho nhã, mặc một bộ đồ xanh kiểu Trung Sơn, toát lên phong thái thư sinh của một học giả.

\”Quân Liệt, đây là thầy của anh, giáo sư Bạch Hành.\” Tư Vân Dịch khẽ nói bên tai Sở Quân Liệt.

\”Chào giáo sư Bạch.\” Sở Quân Liệt lập tức cầm ly rượu tới, kính rượu với giáo sư.

Giáo sư Bạch cũng không từ chối, nhanh gọn đứng dậy uống liền hai ly sau đó dặn dò Tư Vân Dịch vài câu rồi uống tiếp hai ly nữa.

Thấy đã kính xong rượu ở bàn chính, Tư Vân Dịch dẫn Sở Quân Liệt sang bàn kế tiếp. Giáo sư Bạch ngoảnh đầu nhìn theo Sở Quân Liệt hai lần, thần sắc hơi động.

\”Ông lão này uống được đấy chứ.\” Mấy người trên bàn thấy thế liền nổi hứng, \”Ông năm nay bao nhiêu tuổi rồi?\”

\”Năm nay tôi tám mươi sáu.\” Vẻ nho nhã phong lưu năm nào vẫn lờ mờ hiện trên mặt giáo sư Bạch, \”Nói là uống giỏi thì không dám nhận, nhưng tửu lượng một cân thì có đó.\”

\”Một cân rượu?\” Mấy người trên bàn bắt đầu hào hứng, lập tức mở rượu trắng ra, thay nhau kính rượu với giáo sư Bạch.

Sở Quân Liệt kính hết mấy bàn, gương mặt đã hơi ửng đỏ. Tư Vân Dịch dặn trợ lý Hứa pha thêm nước vào rượu của cậu, dù vậy đến khi xong hết quy trình mời rượu, Sở Quân Liệt đã loạng choạng đến mức không đi thẳng nổi, cậu ôm lấy cánh tay Tư Vân Dịch, dụi đầu vào hõm cổ anh mà cọ cọ.

Yến tiệc đã qua hơn nửa, có vài khách bắt đầu rời đi. Trạng thái hiện giờ của Sở Quân Liệt thật sự không thích hợp ra tiễn khách, Tư Vân Dịch bèn giao cậu lại cho ông Sở ở bàn chính, còn mình thì đi tiễn mấy vị khách một đoạn.

Ở bàn chính, Sở Quân Liệt đã ngà ngà say đối diện với giáo sư Bạch mặt đỏ gay vì uống rượu, hai người nhìn nhau hồi lâu, giáo sư Bạch hơi nheo mắt lại, dịch sát về phía Sở Quân Liệt.

\”Cháu thích Tiểu Tư ở điểm nào?\”

Sở Quân Liệt chớp mắt, cười ngây ngô vì say.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.