[Edit – Hoàn Thành] Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Tôi Rồi – Đào Lý Sanh Ca – Chương 136 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn Thành] Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Tôi Rồi – Đào Lý Sanh Ca - Chương 136

\”Nào, anh mở mắt ra rồi nhìn vào ngón tay tôi.\” Bác sĩ giơ một ngón tay, khẽ đưa qua đưa lại trước mặt Tư Vân Dịch.

Tư Vân Dịch tựa vào giường bệnh, ánh mắt dõi theo ngón tay, phối hợp kiểm tra. Sở Quân Liệt đứng bên cạnh, vui mừng nhìn người trong lòng, niềm hân hoan trong mắt như sắp tràn ra.

\”Anh có thể nói tên của mình không?\” Bác sĩ mỉm cười hỏi.

\”Tư… Vân Dịch.\” Giọng Tư Vân Dịch hơi khàn.

\”Nào, nắm lấy tay tôi, dùng hết sức có thể.\” Tư Vân Dịch nâng tay lên, những ngón tay thon dài trắng trẻo cố hết sức siết chặt lấy tay bác sĩ, lực nắm khoảng bốn, năm phần là có thể cảm nhận rõ.

\”Rất tốt. Giờ cảm thấy thế nào?\” Bác sĩ kết thúc kiểm tra cơ bản, nhìn bệnh nhân trước mặt, thật không ngờ anh có thể tỉnh lại vào thời điểm này.

Chẳng bao lâu nữa, thời gian hôn mê của bệnh nhân sẽ chạm mốc ba tháng. Về lý thuyết, ba tháng đầu là thời gian phục hồi, nếu vượt quá sẽ bị chẩn đoán là thực vật, khả năng tỉnh lại sẽ cực kỳ thấp.

Thế nhưng ngay trước thời hạn đó, bệnh nhân lại tỉnh dậy. Tất cả những người có mặt đều không khỏi cảm thấy may mắn thay cho anh.

Nghe bác sĩ hỏi, Tư Vân Dịch yếu ớt lên tiếng, \”Rất buồn ngủ.\”

\”Buồn ngủ?\” Bác sĩ hơi sững người.

\”Sau khi khôi phục ý thức, tôi vẫn luôn nghe được…\” Tư Vân Dịch cố gắng mở miệng, \”Âm thanh bên ngoài.\”

Bác sĩ nghe xong lập tức hiểu ra, không khỏi quay sang nhìn người nhà bệnh nhân đứng bên.

Quả thực bác sĩ từng đề nghị trò chuyện với bệnh nhân nhiều hơn hoặc mở nhạc mà bệnh nhân thích để kích thích phản ứng, theo phản ánh của y tá, người thân của bệnh nhân này gần như chưa từng ngừng lại.

Không trò chuyện thì là hát, mỗi ngày uống hơn mười cốc nước để dưỡng giọng, còn xin thuốc bảo vệ thanh quản, chuyên dùng để lải nhải bên tai bệnh nhân.

Thời gian ngủ của cậu cũng rất ít, thường chỉ ngủ bốn, năm tiếng rồi lại tỉnh dậy, lật người, massage, lau người cho bệnh nhân, miệng không ngừng nghỉ chút nào.

Sở Quân Liệt vểnh tai chăm chú nghe lời Tư tiên sinh, càng lúc càng vui mừng.

Thì ra Tư tiên sinh đều nghe thấy!

Lẽ ra cậu nên nói nhiều hơn nữa mới phải!

\”Ngoài cảm thấy buồn ngủ, còn triệu chứng nào khác không?\” Bác sĩ tiếp tục hỏi.

Tư Vân Dịch thử siết nhẹ nắm tay, tự kiểm tra chức năng cơ thể, sau đó ngẩng mắt nhìn bác sĩ.

\”Tôi nằm… quá lâu rồi.\”

\”Suy giảm thể lực là điều không tránh khỏi. Nhưng với độ tuổi hiện giờ của anh, vốn là thời điểm thể lực và sức bền tốt nhất, lại thêm việc người yêu của anh thường xuyên xoa bóp giúp, vậy nên quá trình hồi phục sau này sẽ nhanh hơn.\” Bác sĩ nhẹ nhàng trấn an.

\”Anh còn nhớ những chuyện trước đây chứ?\” Bác sĩ tiếp tục hỏi, \”Có nhận ra người quen không?\”

Nghe bác sĩ hỏi vậy, Sở Quân Liệt lập tức bước tới trước, ánh mắt sáng lên, chỉ vào mình nhìn Tư tiên sinh.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.