[Edit – Hoàn Thành] Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Tôi Rồi – Đào Lý Sanh Ca – Chương 133 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn Thành] Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Tôi Rồi – Đào Lý Sanh Ca - Chương 133

Đứng trước gương, người đàn ông trẻ tuổi đưa tay lau vết máu trên trán, sắc mặt trắng bệch, mở vòi nước rửa sạch máu trên mặt.

\”Phong Phong, hôm nay con đi tìm chú của Tư Huyên Huyên nói chuyện thế nào rồi?\” Mẹ của cậu ta gõ cửa nhà tắm, trên mặt đầy vẻ trông mong.

Con trai bà ta ưu tú thế này, không chỉ học vấn cao, diện mạo có, tiền tài cũng có, còn Tư Huyên Huyên thì điều kiện bình thường, gả vào nhà họ Trần chẳng phải là phúc phần của con bé sao!

Nhìn vào gương, Trần Phong lại nhớ tới khoảnh khắc mình đạp mạnh chân ga lao tới, bàn tay không ngừng run rẩy.

\”Phong Phong, mẹ đang hỏi con đấy!\” Bà Trần bắt đầu sốt ruột, vỗ vỗ vào cánh cửa phòng tắm, \”Con đích thân đến gặp rồi, người ta cũng phải cho con câu trả lời chứ?\”

\”Anh ta…\” Trần Phong nhớ lại cảnh máu loang lổ trên mặt đất lúc mình tỉnh lại, nuốt nước bọt.

\”Anh ta không đồng ý.\”

\”Không đồng ý?!\” Bà Trần nhíu chặt mày, trong mắt hiện rõ vẻ không hài lòng.

\”Cái con nhỏ Tư Huyên Huyên đó thế nào, làm chú mà cậu ta cũng chẳng có chút tự lượng sức, con trai mẹ điều kiện tốt thế mà còn chê không xứng, mẹ muốn xem thử xem sau này con nhỏ đó còn gả vào được nhà nào cho ra hồn!\”

Không nghe thấy tiếng động nào trong phòng tắm, bà Trần còn tưởng con trai bị từ chối nên buồn bã, bèn cất giọng an ủi, \”Phong Phong, không sao đâu, họ từ chối con là mắt họ có vấn đề, huống chi nhà mình vốn cũng chẳng ưa con nhỏ đó, chẳng qua nể mặt nhà họ Sở nên mới đi tìm họ thôi, nếu không thì ai thèm…\”

Bà ta còn chưa nói hết câu thì nghe thấy cửa chính của biệt thự bật mở, tiếng bước chân dồn dập vang lên.

\”Cha nó về rồi đấy à?\” Bà Trần nhìn thấy chồng, vừa định nói chuyện nhà họ Tư không biết điều, thì đã thấy sắc mặt chồng mình tối sầm, trán rịn đầy mồ hôi.

\”Trần Phong đâu?!\” Ông Trần thở hổn hển, giọng run rẩy.

\”Nó đang trong phòng tắm.\” Bà Trần chỉ tay về phía đó, \”Bị từ chối nên đang buồn.\”

\”Nó buồn?!\” Ông Trần giơ chân, đá bật cửa phòng tắm, lao vào lôi thẳng con trai ra ngoài.

Lúc này bà Trần mới nhìn rõ vết thương trên trán con trai, mắt lập tức trợn to, đau lòng không thôi, \”Phong Phong, sao con lại bị thương thế này!\”

\”Đứa con giỏi giang của bà đấy!\” Da đầu ông Trần như muốn nổ tung, \”Nó lái xe tông vào Tư Vân Dịch, người ta giờ còn chưa qua khỏi nguy hiểm!\”

\”Cái gì?!\” Bà Trần không dám tin nhìn con trai mình, \”Phong Phong không thể làm chuyện như vậy được!\”

\”Người chứng vật chứng đều có đủ, cảnh sát đã bắt đầu điều tra rồi!\” Ông Trần giận dữ đến run người, \”Nếu Tư Vân Dịch chết, thì đây chính là tội cố ý giết người!\”

Tiếng gầm của người cha khiến Trần Phong bừng tỉnh. Vừa nghĩ đến việc phải vào tù, cậu ta lập tức khóc lóc ôm chặt lấy chân cha mình, quay đầu nhìn về phía mẹ.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.