\”Vân Dịch à, không phải bọn anh bỏ đi để mặc mình nhóc Kỳ lại đâu, là tại cửa nhà sắp bị giẫm đến hỏng rồi ấy chứ!\”
Giọng nói bất đắc dĩ của Tư Vân Thiên vọng ra từ điện thoại, Tư Vân Dịch nằm trên giường nhắm mắt, một tay đưa lên trán.
\”Từ lúc em rể trở về, lại còn tổ chức màn cầu hôn đó, đám người gió chiều nào theo chiều nấy kia lại quay đầu trở về rồi. Bọn họ sợ trước đó lỡ đắc tội với chúng ta, từng người từng người kéo nhau đến xin lỗi. Anh với thằng hai và em ba thật sự bị làm phiền đến chịu không nổi…\”
Sở Quân Liệt vểnh tai lên, nghe thấy có liên quan đến mình liền nhẹ nhàng rúc lại gần Tư tiên sinh, nghiêng người sát đến, đầu gối lên gối Tư tiên sinh.
Tối qua chơi với Tư tiên sinh hơi khuya một chút, hai người ăn ý dời bữa sáng trễ vài tiếng. Sở Quân Liệt đang định mặc đồ dậy nấu ăn thì nghe thấy điện thoại của Tư tiên sinh rung lên.
Không ngờ lại là anh cả của Tư tiên sinh gọi tới.
\”Vậy nên bọn anh tính ra nước ngoài trốn một chuyến, tiện thể đi nghỉ dưỡng.
Nhưng nhóc Kỳ còn đang đi học, học kỳ này mới đổi trường, nó vừa mới theo kịp chương trình. Nếu giờ dẫn nó đi chơi vài ngày, nền tảng sẽ bị ảnh hưởng, sợ là làm lỡ việc học của nó sau này.\”
Sở Quân Liệt rúc sát hơn về phía Tư tiên sinh. Tư Vân Dịch chậm rãi mở mắt, bỏ tay đang chống trán xuống, xoa xoa đỉnh đầu Sở Quân Liệt.
Tư Vân Thiên ở đầu kia vẫn thao thao bất tuyệt, phân tích rất hợp lý.
\”Vân Dịch à, giờ đám nhỏ cạnh tranh dữ lắm, con cháu nhà họ Tư mình không thể thua ngay từ vạch xuất phát được. Những người khác thì bọn anh không yên tâm, chỉ đành nhờ em. Em xem có thể giúp trông nhóc Kỳ vài tuần không, đợi qua cơn sóng gió này bọn anh sẽ về ngay.\”
Tư Vân Dịch im lặng một lúc, xoay đầu nhìn sang Sở Quân Liệt.
Sở Quân Liệt biết Tư tiên sinh đang hỏi ý mình, trong lòng thử nghĩ một chút rồi nghiêm túc gật đầu.
Nhóc Kỳ đã lên tiểu học, với thân phận là cậu của nhóc, mỗi ngày chỉ cần cho xe đưa đón đúng giờ, ăn ngủ đầy đủ thì xem như hoàn thành nhiệm vụ.
Người nhà họ Tư đều ra nước ngoài, nếu để người khác chăm nhóc Kỳ, e rằng Tư tiên sinh cũng sẽ không yên tâm.
\”Trước chiều nay, đưa Tư Bắc Kỳ tới.\” Tư Vân Dịch bình thản lên tiếng, \”Mọi thứ Bắc Kỳ cần, tốt nhất đừng để thiếu.\”
\”Được rồi Vân Dịch!\” Nghe Tư Vân Dịch đồng ý trông nhóc Kỳ, Tư Vân Thiên và chị dâu cả liếc mắt nhìn nhau, cả hai đều cười rạng rỡ, thở phào nhẹ nhõm.
Thấy Tư tiên sinh cúp máy, Sở Quân Liệt nhanh nhẹn mặc đồ, vào bếp làm bữa sáng, tiện thể thu dọn thêm một phòng ngủ.
Ngay trưa hôm đó, Tư Bắc Kỳ được Tư Vân Thiên và chị dâu cả đưa tới, kèm theo hai thùng đồ dùng sinh hoạt thường ngày của nhóc.
Sở Quân Liệt dắt Liệt Phong ra đón, cười tươi với Bắc Kỳ đang đeo cặp nhỏ. Bắc Kỳ vừa thấy cậu nhỏ, nhớ lại lần trước bị đánh, lập tức hai chân mềm nhũn.