[Edit – Hoàn Thành] Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Tôi Rồi – Đào Lý Sanh Ca – Chương 126 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn Thành] Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Tôi Rồi – Đào Lý Sanh Ca - Chương 126

\”Đã rõ, sếp.\” Thạch Sùng lập tức đáp lời.

Dặn dò xong mọi chuyện, Sở Quân Liệt gõ cửa. Ông lão đang làm cỏ ngoài vườn rau, nghe thấy tiếng gõ cửa thì lập tức chạy nhanh ra mở cửa.

\”Cuối cùng cháu cũng đến rồi!\” Vừa thấy Sở Quân Liệt, ông lão mừng rỡ không giấu được, đánh giá cậu từ đầu đến chân, không nói hai lời, chỉ thẳng vào trong sân nơi có một con vịt đực oai phong lẫm liệt.

\”Mau mau mau, con này để lâu rồi đáng bị xử lý!\”

Sở Quân Liệt vừa nghe liền lập tức cởi áo khoác, xắn tay áo lên, lộ ra cánh tay rắn chắc với cơ bắp nổi lên.

Kéo rèm cửa lại, Tư Vân Dịch đã yên tĩnh ngủ một giấc khá lâu. Khi tỉnh dậy, trời đã sẩm tối.

Ngồi bên mép giường trầm ngâm vài phút, Tư Vân Dịch thay đồ ngủ, vừa mở cửa phòng ngủ ra liền bị mùi hương thơm lừng của vịt quay ập vào mặt.

\”Tư tiên sinh, anh dậy rồi à!\” Sở Quân Liệt tay đeo găng đang bận rộn trong bếp, vừa thấy cửa phòng mở ra liền chạy đến hôn nhẹ lên trán Tư tiên sinh một cái.

\”Ừm.\” Giọng Tư Vân Dịch còn mang theo vài phần khàn nhẹ vì mới ngủ dậy.

Sở Quân Liệt cúi đầu cười rạng rỡ, không nhịn được lại như chim gõ kiến, nhanh chóng hôn thêm mấy cái.

\”Tư tiên sinh, cơm sắp xong rồi.\” Sở Quân Liệt quay lại bếp, mở lò nướng, lấy ra con vịt quay có lớp da màu nâu sậm giòn rụm, thuần thục dùng dao cắt thành từng miếng mỏng đều tăm tắp, cẩn thận bày lên đĩa.

Lúc ăn vịt quay, Sở Quân Liệt còn không quên kể tội con vịt trước mặt Tư tiên sinh. Nào là con vịt này kiêu ngạo, bắt nạt vịt cái nhỏ, kêu \”cạp cạp\” cực kỳ ầm ĩ, còn ăn trộm rau trong vườn của ông lão, thậm chí còn muốn mổ ông. Trong lúc bị bắt thì nhảy loạn khắp nơi, sau khi bị bắt thì vẫn cứng mồm không chịu nhận lỗi…

Nói đến mức Liệt Phong bên cạnh chảy nước dãi không ngừng.

\”Tư tiên sinh, lần sau khi mình đến thủ đô, em sẽ tìm đầu bếp giỏi, bảo họ làm cho chúng ta một bữa vịt quay.\” Mắt Sở Quân Liệt sáng rực.

\”Em nghe nói vịt quay Giang Ninh cũng ngon lắm, họ có nước sốt bí truyền, mình cũng nên thử một lần, còn có vịt quay Di Lương ở Ninh Châu, họ nướng bằng lò đất lửa than, còn phết thêm một lớp mật ong lên da vịt…\”

Tư Vân Dịch vừa nghe vừa lén đút vài miếng thịt cho Liệt Phong.

\”Tư tiên sinh thích đi du lịch, vậy thì sau này mình cùng đi. Tư tiên sinh mang em đi, em sẽ mang theo giấy tờ, quần áo, giày dép, đồ ăn vặt, đồ dùng vệ sinh cá nhân, máy ảnh, máy tính, sạc dự phòng, thuốc men cần thiết…\” Sở Quân Liệt hít sâu một hơi rồi liếc sang Liệt Phong, \”Còn có chó nữa.\”

Tư Vân Dịch mỉm cười nhẹ, Sở Quân Liệt nhìn thấy độ cong nơi khóe môi Tư tiên sinh, ánh mắt càng thêm lấp lánh.

Tối hôm đó, Tư Vân Dịch ở phòng làm việc xử lý nốt công việc còn dang dở, Sở Quân Liệt cầm một cuốn sổ mới tinh, ngồi ở bên kia yên lặng ghi chép.

Tư Vân Dịch chăm chú đọc email, trong phòng yên tĩnh đến mức chỉ nghe thấy tiếng \”soạt soạt\” của cây bút khi Sở Quân Liệt viết.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.