[Edit – Hoàn Thành] Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Tôi Rồi – Đào Lý Sanh Ca – Chương 115 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn Thành] Con Rể Văn Nam Chủ Xuống Tay Với Tôi Rồi – Đào Lý Sanh Ca - Chương 115

Châu Khê Mạc im lặng một lúc, ngón tay siết nhẹ vạt áo vest trên người, sắc mặt bình tĩnh, không đỏ mặt cũng chẳng hồi hộp.

\”Giám đốc Sở, tôi không nói dối. Bộ âu phục này là tôi mượn.\”

\”Hôm nay là ngày đầu đi làm, tôi muốn để lại ấn tượng tốt cho mọi người nên đã mượn bạn mình bộ đồ này.\”

Nghe xong, trong ánh mắt Sở Quân Liệt vốn đã có sẵn sự giễu cợt, nay lại càng rõ rệt hơn.

\”Vậy bạn cậu tốt thật đấy.\”

\”Dáng người và hình thể cứ như là đo theo cậu mà may vậy.\”

Thư ký nghe thế thì không kìm được mà đánh giá người trước mắt kỹ hơn, đúng là bộ vest này mặc lên cực kỳ vừa người!

Ánh mắt thư ký nhìn Châu Khê Mạc dần trở nên kỳ lạ.

Hồ sơ xin việc của cậu ta hoàn hảo một cách đáng ngờ, các vòng phỏng vấn cũng ứng đối trôi chảy, khiêm tốn đúng mực, cư xử rất chừng mực. Thư ký vốn đã có thiện cảm với biểu hiện xuất sắc của cậu ta, giờ nghe Sở Quân Liệt nói lại thấy rất có lý, người này hoặc là quen nói dối, hoặc là đến đây với mục đích khác.

\”Giám đốc Sở không cần phải vì tôi vô ý tông vào xe anh mà truy ép đến mức này.\” Sắc mặt Châu Khê Mạc hơi tái, tay bên người nắm chặt.

\”Lúc xảy ra va chạm, tôi đã đưa hết tiền mặt cho anh, anh cũng đã nhận rồi rời đi.\”

\”Hiện tại tôi vào công ty bằng con đường chính đáng, tôi đã vượt qua bài kiểm tra và các vòng phỏng vấn. anh còn chưa thấy được năng lực của tôi, chỉ vì chuyện ăn mặc mà chỉ trích, chèn ép như vậy…\”

Châu Khê Mạc lấy hết dũng khí, nhìn thẳng vào người đàn ông trước mặt.

\”Giám đốc Sở, công ty tài chính của anh đang lúc cần người. anh là người đứng đầu và cũng đại diện cho hình ảnh của công ty. Nếu ứng viên biết được tính khí của anh cay nghiệt như thế, e là sẽ gây ra nhiều lời bàn tán không hay, cũng khiến những người tài đang cân nhắc về công ty này phải suy nghĩ lại.\”

Sở Quân Liệt chăm chú nhìn người thanh niên trước mặt, mỉm cười ngồi xuống ghế chủ tịch.

\”Dáng vẻ bị hại này cậu diễn tốt thật, mặt dày cũng không vừa. Không biết còn tưởng là tôi đụng vào xe cậu, còn cậu thì dệt cả đống lời dối trá để được người ta thương cảm.\”

\”Giám đốc Sở, tôi chỉ đang nói sự thật.\” Ánh mắt Châu Khê Mạc ngày càng kiên định, \”Anh còn trẻ như vậy đã ngồi ở vị trí cao thế này, bên ngoài có người khen cũng không ít người chê. Rất nhiều người nghĩ anh chỉ nhờ vào cái bóng của nhà họ Sở mới có được thành tựu hôm nay.\”

\”Bên ngoài không nhắc đến anh nhà tôi à?\” Sở Quân Liệt vẫn giữ nguyên nụ cười.

\”Tôi chủ yếu dựa vào anh ấy đấy, xem ra thông tin của cậu không chuẩn lắm rồi.\”

Châu Khê Mạc chợt nghẹn lời khi nghe Sở Quân Liệt nói \”anh nhà tôi\”, ánh mắt thoáng tối đi một chút.

\”Nhưng tôi thì không cùng quan điểm với những người bên ngoài hay với anh.\” Châu Khê Mạc nghiêm túc nói.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.