Sở Quân Liệt thời thiếu niên toàn thân toát lên vẻ âm trầm bất kham, đối diện ống kính cũng vẫn giữ nguyên vẻ mặt lạnh tanh, chỉ cần nhìn lướt qua cũng biết đây là kiểu người khó dây vào.
Trong ảnh, Sở Quân Liệt cầm một chiếc cúp trên tay, cậu đứng trước một tủ trưng bày đầy huy chương và giải thưởng, nét mặt không biểu cảm như thể tâm trí chẳng hề đặt nơi thực tại.
\”Đây đều là những giải thưởng mà Quân Liệt từng đạt được.\” Ông Sở nhìn tấm ảnh, trong mắt thoáng nét tự hào.
\”Quân Liệt có thiên phú rất cao, bất kỳ thầy cô nào từng dạy nó đều không tiếc lời khen ngợi năng lực của nó.\”
Ông cụ đặt tấm ảnh xuống trước mặt Tư Vân Dịch, tay chỉ vào từng chiếc cúp trong tủ kính phía sau, nói như kể về một kho báu.
\”Đây là cúp vô địch hạng cân 52kg giải boxing thanh thiếu niên toàn quốc, kia là giải quán quân tán thủ võ thuật, huy chương vàng giải cưỡi ngựa thanh thiếu niên, rồi đến giải vật cổ điển…\”
Khóe miệng ông cụ lộ ra nụ cười.
\”Quân Liệt học gì cũng nhanh, mỗi lần tham gia thi đấu đều nhắm thẳng đến chức vô địch. Nó là kiểu người rất rõ mục tiêu, ít nói nhưng trong xương cốt lại đầy kiêu ngạo.\”
\”Nó gần như chẳng bao giờ giao lưu với bạn cùng lứa. Tôi thường nghĩ, giá mà có ai đó có thể ép nó cúi đầu, để nó hiểu ngoài trời còn có trời, ngoài người còn có người. Nhưng trớ trêu thay, lần nào nó cũng mang cúp về, chỉ cần đoạt chức vô địch, nó lập tức mất hứng thú với môn đó.\”
Tư Vân Dịch cúi xuống nhìn bức ảnh, vì đã tiếp xúc với Sở Quân Liệt đủ lâu, anh gần như có thể nhận ra cậu thiếu niên trong ảnh kia đang nhìn ống kính với ánh mắt âm thầm tính toán điều gì đó.
\”Sau khi chụp tấm ảnh này có xảy ra chuyện gì không?\” Tư Vân Dịch thử hỏi.
Nghe câu này, ông Sở như chợt nhớ ra điều gì, nụ cười bên môi từng chút từng chút tan biến.
Lần này ông cụ trầm mặc lâu hơn, dưới ánh mắt dò hỏi của Tư Vân Dịch, ông chỉ đành hạ giọng, có phần khó xử mà nói thật.
\”Quân Liệt không thích ai động vào phòng trưng bày của nó, nhưng lúc đó có một buổi phỏng vấn thanh thiếu niên xuất sắc, tôi đã đồng ý cho phóng viên chụp ảnh mấy chiếc cúp. Sau đó không lâu, căn phòng đó bốc cháy, tất cả đều thành tro bụi.\”
Thời kỳ ấy, Sở Quân Liệt giống như một con rồng dữ thích thu gom những thứ óng ánh vàng kim. Hơn nữa, cậu còn hơi mắc chứng sạch sẽ, khi những gì mình thu gom bị lộ ra hoặc bị người khác chạm vào, cậu có thể không chút do dự mà thiêu rụi tất cả rồi lặng lẽ nhìn ánh vàng tắt dần trong lửa đỏ.
Ông Sở nhìn chằm chằm vào tấm ảnh, nhận ra mình cẩn thận chọn lựa hồi lâu, cuối cùng vẫn chọn nhầm.
Không biết bây giờ Tư Vân Dịch có cảm thấy Quân Liệt là người tâm tính bất định, lại còn gán thêm tội danh \”phóng hỏa\” không?
\”Xem cái khác đi.\” Ông cụ vội vã thu lại tấm ảnh này, lục đống còn lại rồi chọn thật nhanh.
Tấm chụp lúc đi trượt tuyết này thì được đấy, nhưng huấn luyện viên dạy trượt tuyết cho Quân Liệt trong ảnh là một anh Tây cực kỳ điển trai, không thích hợp đưa cho Tư Vân Dịch xem.