Ban đêm, Lữ Mộc và Thương Liêm cùng nhau nằm trên giường, Trúc Tiểu Đậu muốn ngủ chung với bọn họ đã bị đuổi ra ngoài, hai người cuối cùng có thể yên tĩnh nằm xuống.
Lúc chiều khi cho Trúc Tiểu Đậu làm thí nghiệm, bọn họ phát hiện mấy động vật nhỏ bị Trúc Tiểu Đậu cắn cũng không bị nhiễm, mọi người cũng dần thả lỏng, bỏ xuống khoảng cách vì Trúc Tiểu Đậu bị nhiễm bệnh mà kéo ra nên thân thiết hơn nhiều, nhưng cái giá của sự thân mật thể hiện rõ vào ban đêm, Trúc Tiểu Đậu được Đại Nữu cho ăn no tắm rửa sạch sẽ xong ỷ vào Lữ Mộc và Thương Liêm mới vừa tắm rửa xong đang thân mật đã mạnh mẽ yêu cầu muốn ngủ chung với họ, trong lúc Đại Nữu muốn kéo đứa nhỏ đi ra lại phát hiện khả năng nhảy của đứa nhỏ vô cùng tốt, ở trong phòng nhảy lên nhảy xuống như con khỉ làm Đại Nữu hồi lâu vẫn không bắt được, vẫn là Thương Liêm ra tay xử lý, một hồi lăn qua lăn lại bầu không khí giữa họ cũng bị phá hư sạch sẽ.
\”Chờ chút nữa sao?\” Thương Liêm kéo thanh niên đang ảo não vào lòng, cả hai đều vô cùng coi trọng lần đầu tiên giữa hai người họ, Thương Liêm không muốn qua loa, dù cho anh rất muốn thanh niên trong lòng…
\”Không đợi.\” Lữ Mộc tựa đầu lên ngực người đàn ông, cậu muốn người đàn ông này lâu như vậy, một phút cũng không muốn chờ đợi nữa.
Thương Liêm xoay người đặt Lữ Mộc ở dưới thân: \”Như em muốn….\”
Hai người rốt cuộc kết hợp, đều thỏa mãn tới muốn hét lên. (Hạ : (ノ`□\’)ノ⌒┻━┻ , không phải thiếu gì đâu, mà chỉ có đúng hai chữ kết hợp thôi đấy!!!)
Đợi tới đỉnh điểm, hai người nằm xuống bình tĩnh lại chốc lát, Thương Liêm mới từ trên người Lữ Mộc bò dậy rồi chậm rãi rút vật đó từ nơi nào đó ra, nhìn chất lỏng chảy xuống, hơi thở vừa bình thường lại dồn dập, anh hít sâu một hơi ráng dẹp đi suy nghĩ muốn thêm một lần nữa rồi cúi đầu cẩn thận kiểm tra nơi phía sau của thanh niên, phát hiện chỉ có chút sưng đỏ mới thở phào nhẹ nhõm, anh cúi người hôn thanh niên đầy mồ hôi: \”Em nằm ở đây trước, anh đi lấy nước nóng lau cho em sau đó bôi thuốc.\”
Lữ Mộc gật đầu: \”Em không sao, lau sơ là được rồi không cần bôi thuốc.\”
\”Nghe lời.\” Thương Liêm xoa tóc thanh niên.
Lữ Mộc bất đắc dĩ chỉ có thể gật đầu nhìn người đàn ông đi ra khỏi phòng với gương mặt nhẹ nhàng khoan khoáng và thoải mái vì được cho ăn no, Lữ Mộc thỏa mãn cong khóe môi.
Rốt cuộc, hiện tại bọn họ đã là của nhau.
Lúc này đám người nghe xong hiện trường, ngoại trừ Đại Nữu, Tâm Dao và Trúc Tiểu Đậu đã ngủ, những người đàn ông khác đều tụ tập ở trong phòng Hoa Thư.
\”Đội trưởng, quá dài.\” Trong mắt Diệp Dương mang theo hâm mộ.
\”Khụ… rèn luyện nhiều sau này cậu cũng có thể.\” Hoa Thư không được tự nhiên đẩy kính trên sống mũi, sao bọn họ đều chạy tới phòng y chứ, bởi vì phòng y nghe rõ hơn sao?
\”Đội trưởng và chị dâu thật tốt, sao chỉ có bọn họ mạnh như vậy chứ?\” Điền Thanh phát ra tiếng cảm thán không rõ, những người khác cũng chỉ coi là y hâm mộ hai người.