Trong những cú xốc làm lòng người tung bay phấn khởi, bốn chiếc xe chậm rãi đi hết đường bùn, lái vào thôn.
\”Liêm, có gì đó không đúng.\” Lữ Mộc nhíu mày.
Thương Liêm mặt không đổi sắc nhìn về phía trước: \”Ừ.\”
\”Nơi nào? Lạ ở đâu?\” Cảnh Bạc không nhìn ra chọn không biết phải hỏi.
Ngón tay có tiết tấu gõ nhẹ vào cửa sổ xe, Quả Tuấn trả lời: \”Chúng ta đến bây giờ còn không gặp được một con tang thi.\”
Cảnh Bạc không hiểu: \”Không gặp được tang thi không phải chuyện tốt sao?\”
Quả Tuấn buồn cười nhìn hắn: \”Cậu nên đi nạp phí đi.\”
\”Cái quái gì? Nạp cái gì, điện thoại cũng không dùng được, nạp chi.\” Cảnh Bạc càng không hiểu.
\”IQ.\” Lữ Mộc nhàn nhạt phun ra hai chữ.
Cảnh Bạc cuối cùng cũng hiểu rõ Quả Tuấn đang nói hắn ngu xuẩn, hắn lập tức xù lông trừng Quả Tuấn: \”IQ của cậu mới thiếu phí, hừ, không nói nữa, một hồi tiến vào thì biết có cái gì không đúng, không cần cậu nói.\”
Quả Tuấn lập tức trấn an người nào đó: \”Được rồi, được rồi, không làm khó cậu, nên để tôi giải thích cho cậu.\”
Cảnh Bạc đắc ý: \”Này còn được, còn không mau giải thích rõ cho trẫm.\”
\”Vâng, vâng.\” Quả Tuấn theo hắn: \”Bệ hạ xem, tuy thôn nhỏ nhưng chắc chắn là có người, dù phần lớn đều ra ngoài làm việc, thì ít nhất cũng phải còn người già và trẻ con ở lại, nhưng đến hiện tại thì dù là một con tang thi chúng ta cũng không thấy, nên tôi mới cảm thấy thôn có gì đó không đúng.\”
Cảnh Bạc bừng tỉnh hiểu ra: \”A… Cậu vừa nói như vậy tôi cũng cảm thấy không bình thường.\”
Trong lúc bọn họ thảo luận, Thương Liêm đã dừng xe trước một bức tường trắng lợp ngói xanh, bên trong là một sân to, cánh cửa trước sân mở rộng như hoan nghênh người tới.
\”Mộc Mộc, em chờ trong xe, Cảnh Bạc và Quả Tuấn theo tôi xuống xem.\” Thương Liêm nói rồi xuống xe.
Lữ Mộc kéo anh: \”Cùng nhau.\”
Thương Liêm quay đầu lại gật đầu nhìn Lữ Mộc: \”Không được cách anh quá xa, phải theo sát anh.\”
Lữ Mộc cong môi: \”Dạ.\”
Mọi người trên xe số hai, số ba, số bốn thấy đội trưởng và anh dâu nhà mình xuống xe, sao bọn họ có thể ở trên xe để họ đối mặt nguy hiểm không rõ được chứ, cho nên mọi người đều ăn ý xuống xe đi theo.
Đi qua cánh cổng cao, trước mắt không phải là tang thi mà là cảnh quan nhà nông tràn đầy sức sống, ở trong sân phía bên trái, dưới những cây đào trĩu quả là những chiếc ghế xích đu bằng tre được mài nhẵn và sáng bóng, bên cạnh xích đu là bàn trà nhỏ cũng bằng tre, bên phải sân, đình nghỉ mát bị dây nho và dây leo bao quanh, quả nho màu tím nặng trĩu rơi xuống từ khe hở của cái đình, không chỉ mấy thứ này, thậm chí dọc trên tường còn trồng một vòng cà chua đầy quả đỏ, đỏ tới làm người thèm ăn, nhìn hết thảy trước mắt mọi người không còn cảm giác được một chút không khí mạt thế, dường như mạt thế chưa tới mà chỉ như là một giấc mơ thôi.