\”Ừ!\” Thương Liêm nhìn Lữ Mộc, xem ra Mộc Mộc của anh có rất nhiều bí mật: \”Vậy quyết định như vậy đi, sáng mai chúng ta sẽ đi Thuận Thánh, ăn cơm đi.\” Lời còn chưa dứt, đũa của mọi người đã không kịp chờ bay tới món ngon trước mắt như chậm 1 giây là sẽ bị người cướp mất vậy, nói đùa, bọn họ đã lâu rồi chưa ăn được một bữa thật ngon sao có thể để cho người khác đoạt được.
\”Ừm, ngon quá, Mộc Mộc, cậu thâm tàng bất lộ nha!\” Cảnh Bạc cảm thán khi miệng ngậm đầy thức ăn không kịp nuốt.
Thương Liêm ăn qua một ngụm sau cũng không giấu được kinh ngạc trong mắt, sau đó lại có chút buồn bã, Mộc Mộc của anh khi anh không nhìn thấy, cậu càng ngày càng chói mắt, sau này anh còn có thể giữ được cậu sao?
Thời điểm anh trầm tư, Lữ Mộc nghiêng người nhẹ nhàng nói bên lỗ tai anh: \”Sau này chỉ làm cho anh ăn!\” Gương mặt buồn bã của Thương Liêm sau khi nghe vậy nháy mắt biến mất, cười tới không ngừng được.
\”Đội trưởng, sao anh không ăn, đồ ăn đều bị cướp sạch rồi.\” Đại Nữu vừa ăn vừa nhắc nhở, cô vừa lên tiếng mọi người đã tăng tốc độ gắp đũa hoàn toàn không nghĩ tới phải chừa chút đồ ăn cho đội trưởng của bọn họ.
Mọi người yên lặng phỉ nhổ hành vi của bản thân trong lòng, vừa nghĩ sau này Lữ Mộc có thể thường làm cơm cho bọn họ thì quá tốt, ăn quá ngon.
\”Sau này vẫn là Đại Nữu nấu cơm, Mộc Mộc chỉ làm cho tôi ăn.\” Lời nói của Thương Liêm trong chớp mắt đánh tan ảo tưởng của mọi người, mọi người bỗng trầm mặc.
\”Mọi người mau ăn đi, ăn xong em sẽ dọn chén đũa.\” Đinh Mạt Mạt nhìn vẻ mặt thất vọng của mọi người liền bực bội, một người đàn ông nấu cơm ngon thì được cái gì, không có bản lĩnh gì khác chỉ may mắn là biết những thứ này thôi.
Ban đêm, Lữ Mộc và Thương Liêm không chút khách khí chiếm cái giường duy nhất trong phòng làm việc của tổng giám đốc, hai người cùng nhau nằm trên giường, Lữ Mộc vỗ vỗ vai ý bảo Thương Liêm lại đây, tư thế bá đạo này chọc cho Thương Liêm bật cười, anh vươn tay ôm đầu Lữ Mộc qua, đặt cằm lên đỉnh tóc mềm mại của cậu rồi ôm chặt eo cậu chậm rãi cọ cọ, thở nhẹ: \”Để anh ôm em nào…\”
Nghe vậy, Lữ Mộc nghiêng người đưa tay ôm lấy vòng eo anh, nhấc chân gối lên hai chân của người đàn ông giam hai chân anh ở giữa chân cậu, cuối cùng còn dùng mặt cạ cạ lồng ngực dày rộng của Thương Liêm, đáp lại Lữ Mộc chính là cánh tay dần siết chặt của anh.
Hai người cứ như vậy lẳng lặng ôm nhau, cái ôm này không chứa chút tình dục, một cái ôm mà họ cảm thấy chân thật nhất từ trước đến giờ nói rõ tình yêu chân thành và vấn vương giữa hai người.
Hồi lâu Lữ Mộc nói trước: \”Em giết La Phong.\”
\”Ừm.\” Thương Liêm đáp.
\”Anh không ngạc nhiên?\” Lữ Mộc nhìn gương mặt bình tĩnh của Thương Liêm.
Thương Liêm lần nữa siết chặt tay: \”Anh từng tới nhà em nên thấy thi thể của La Phong, lúc ấy anh cũng có đã có suy đoán.\”
\”Gã đáng ch*t!\” Lữ Mộc nhíu mày.
\”Vì sao?\” Thương Liêm hỏi, thực ra anh muốn hỏi vì sao người mà em trước đây luôn bảo vệ lại đột nhiên… vì sao cuối cùng chịu tiếp nhận anh.