[Edit-Hoàn] Sau Khi Xuyên Thành Mỹ Nhân Sư Thúc Bệnh Tật – Chương 42: Người này là sư huynh ở đạo quán của ta (2) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit-Hoàn] Sau Khi Xuyên Thành Mỹ Nhân Sư Thúc Bệnh Tật - Chương 42: Người này là sư huynh ở đạo quán của ta (2)

Giả Đường nghiến răng ken két, ngoảnh mặt sang chỗ khác, kêu tên tự của hắn hắn làm bộ không thèm nghe thấy gì, cha ruột có gọi vẫn thế. Hắn giận mà chẳng dám nói gì, đành ngó lơ chuyển ánh mắt sang Cố Mạt Trạch: \”Này, ngươi chẳng bảo sẽ dẫn sư phụ ra ngoài sao? Tìm được đường rồi ư?\”

Cố Mạt Trạch thản nhiên chỉ lên phía trên, Văn Thu Thời chợt ý thức được cái gì, lập tức hốt hoảng: \”Không được! Thôi, đổi đường khác đi!\”

Nhưng đường này đã là đường cùng, nhìn dáng vẻ Cố Mạt Trạch có lẽ đã sớm tính trước, chỉ cần vận linh lực dứt khoát nổ mạnh một cái lối ra phía trên. Văn Thu Thời không cần nghĩ ngợi quay đầu định bỏ chạy, nhưng chưa kịp chạy mấy bước thì đã bị một bàn tay mạnh mẽ vòng ngang eo, giữ chặt kéo y trở lại.

Văn Thu Thời lảo đảo, lưng đập vào lồng ngực rắn chắc sau lưng, khẽ rên một tiếng, rồi lập tức giãy giụa.

Áo y trước đó nhờ Hỏa phù đã hong khô, nhưng vẫn rộng thùng thình trễ xuống, sau khi giãy giụa cổ áo lại để lộ làn da trắng nõn, thấp thoáng vết cắn đỏ hồng.

Ánh mắt Cố Mạt Trạch lướt qua, hàng mi rũ xuống che đi cảm xúc, cánh tay nhanh chóng vòng chặt người trong ngực, một tay chỉnh lại áo cho y, nhẹ nhàng nói: \”Sư thúc, đừng sợ. Không có gì nguy hiểm đâu.\”

Văn Thu Thời nhớ đến độ cao của Tiên phủ, da đầu tê rần, lắc đầu quầy quậy: \”Không, ta không thể!\”

Nhưng lần này Cố Mạt Trạch tỏ ra cương quyết, thậm chí không cho y cơ hội từ chối, dồn sức đánh một chưởng vào trên trần.

\”Rầm!\”

Tiếng vang lớn nổ lên, đỉnh động bốn phía nứt ra, đá vụn rơi rào rào.

Toàn Tiên phủ rung chuyển, dư chấn từ chưởng lực truyền xuống khiến chân Văn Thu Thời mềm nhũn.

Cố Mạt Trạch hơi cúi người, vòng tay vững chắc bế bổng y lên, giọng nói trầm thấp vang giữa tiếng chấn động: \”Ta muốn sư thúc tin ta thêm chút nữa.\”

Khoảnh khắc bị nhấc bổng lên, đầu óc Văn Thu Thời hoàn toàn trống rỗng.

Y vòng tay quanh cổ Cố Mạt Trạch, hàng mi run rẩy, nhanh chóng nhắm chặt mắt lại, thân hình mảnh mai khẽ phát run.

Cảm giác bay lên cao giữa không trung đột ngột đánh úp, một lát sau Văn Thu Thời tuy nhắm mắt nhưng vẫn cảm giác được không khí mát lạnh hơn hẳn. Dường như đã ra ngoài rồi. Mặc dù vẫn không ngừng run rẩy, nhưng sự căng thẳng trong lòng y cũng dịu đi phần nào. Y tỉnh táo lại chút ít, trả đũa bằng cách cào cào sau gáy Cố Mạt Trạch.

Ông đây cào chết mi.

Cố Mạt Trạch phát hiện động tác nhỏ này, đáy mắt sâu thẳm lộ ra chút ý cười.

Đúng là ôm nhiều vài lần hơn cũng có lợi, lần này ở không trung mà Văn Thu Thời trong lòng hắn đã bớt cứng đờ, còn chơi trò cào cào. Rõ ràng y đang dần thích nghi với hắn. Đợi đến lúc hắn ôm sư thúc, ngay cả độ cao cũng không sợ, vậy có được xem như hoàn toàn tín nhiệm đem bản thân mình giao cho hắn không?

Trong lòng Cố Mạt Trạch dâng lên chút ấm áp, chỉ là ngẫm lại ánh mắt liền tối sầm, vòng tay siết chặt lấy y, động tác trả thù của y cũng lập tức biến mất, nằm gọn trong ngực hắn.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.