[Edit – Hoàn] Sau Khi Xuyên Sách Bị Bạo Quân Đánh Dấu – Trì Linh – Chương 13 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Sau Khi Xuyên Sách Bị Bạo Quân Đánh Dấu – Trì Linh - Chương 13

Chương 13 

Diệp Thư không hề trả lời, Trường Viên phản ứng lại đầu tiên: \”Không phải! Ta cùng với công tử không có bất cứ quan hệ gì, hôm nay hành động tất cả đều là ta tự nguyện làm, không có quan hệ gì với ngài ấy!\”

Nghe hắn nói, Tấn Vọng vỗ vỗ bên eo Diệp Thư: \”Hắn nói không có quan hệ gì với ngươi, là thế này phải không?\”

Diệp Thư nhẹ sụp mắt xuống né tránh.

\”Rất tốt…\” Tấn Vọng nhạt tiếng nói, \”Ám sát hoàng đế đương nhiên mang trọng tội, mang xuống lăng trì.\”

Diệp Thư vội kêu: \”Không được!\”

Tên tiểu thị vệ này đã từng xuất hiện trong sách.

Hắn đúng là tâm phúc của nguyên chủ. Người này trung thành tuyệt đối với nguyên chủ, lúc nguyên chủ bị bắt, hắn may mắn tránh được một kiếp nạn, sau đó phải trơ mắt nhìn nguyên chủ bị lăng trì, hắn mai danh ẩm tích một thời gian, tìm cơ hội ám sát Tấn Vọng. Nhưng cuối cùng ám sát thất bại, liền bị chung một cái chết giống nguyên chủ.

Cho dù chỉ là nhân vật trong sách, Diệp Thư cũng không đành lòng nhìn hắn bị xử tử trước mắt cậu. Huống hồ hắn là vì cậu mà chết.

Tấn Vọng hỏi: \”Ái khanh là muốn… thay tên tặc nhân này cầu xin tha tội sao?\”

Thanh âm của hắn trong nháy mắt liền trầm xuống, mang theo ý không hài lòng rất rõ ràng.

Diệp Thư mím mím môi, đang muốn mở miệng, thì lại bật ra một tiếng kêu: \”A…!\”

Tay Tấn Vọng tiến vào trong áo cậu. Diệp Thư liền chụp lấy tay của Tấn Vọng.

Nơi này nhiều người như vậy.

Tên cẩu hoàng đế này điên rồi sao?

Diệp Thư cắn chặt hàm răng, phát ra tiếng cầu xin nhỏ bé: \”… Đừng.\”

Nhưng Tấn Vọng chỉ hừ một tiếng nhẹ rồi dễ dàng thoát khỏi tay Diệp Thư.

Động tình ban nãy còn chưa kịp biến mất, giờ khắc này lại bị đôi tay hắn dễ dàng thiêu đốt trở lại. Diệp Thư chỉ cảm thấy chính mình giờ khắc này mẫn cảm đến cực điểm, bất luận chạm tới đâu thì nơi ấy đều run rẩy.

Nhưng áo choàng đã che tất cả động tác, chỉ có Diệp Thư bị bắt nạt đến đuôi mắt dần dần trở nên ửng hồng, thì mới hiện ra một chút đầu mối. Cậu có cảm giác tai mình lại bắt đầu nóng lên lần nữa.

Tấn Vọng còn nhẹ giọng hỏi bên tai cậu: \”Nói gì đi chứ, ái khanh không phải muốn xin tha cho hắn sao?\”

Diệp Thư nói không ra lời.

Tâm phúc của nguyên chủ vẫn còn quỳ gối trước mặt, bốn phía bị vây quanh bởi chừng mười tên cấm quân võ nghệ cao cường, căng thẳng cùng xấu hổ làm cho cậu càng không thể chịu thêm sự quấy rầy của hắn được nữa.

Đối phương chỉ dùng một tay đã có thể quấy rối cậu đến mơ mơ hồ, người kia còn có tâm trí bông đùa cậu, sống chết không buông tha cậu. Trên dưới đều không thoát được, thập phần gian nan.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.