[Edit – Hoàn] Quý Phi Trọng Sinh Thành Cung Nữ – Ngoại truyện cuối cùng: Cùng nhau già đi (2) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Quý Phi Trọng Sinh Thành Cung Nữ - Ngoại truyện cuối cùng: Cùng nhau già đi (2)

Editor: Frenalis

Điểm dừng cuối cùng của chuyến nam tuần là Triều Châu, đợi ngự thuyền ở Bình Đàm huyện Triều Châu dừng lại, cả nhà sáu người liền cùng nhau xuống ngự thuyền.

Là cảng biển lớn nhất phía Nam, Triều Châu là châu phủ giàu có nhất ở nơi này, sông Vận sở dĩ một đường thông đến Triều Châu, chính là vì vận chuyển hàng hóa nam bắc.

Những hàng hóa này cũng có thể ở Triều Châu lên thuyền buôn viễn dương, vượt biển đến các quốc gia dị vực, sau đó mang về từng thuyền từng thuyền bạc trắng.

Cho nên ở Triều Châu không chỉ có thể nhìn thấy người Sở, cũng có thể nhìn thấy các thương nhân với đủ loại màu da và màu tóc khác nhau.

Chẳng qua bọn họ phần lớn đều sinh sống ở cảng Triều Châu, sẽ không đến Bình Đàm, chỉ có thể ở Bình Đàm ngẫu nhiên nhìn thấy một hai người dị quốc.

Mấy hài tử tuy ở trên triều yến gặp qua sứ thần ngoại quốc, nhưng chưa từng ở trên đường phố nhìn thấy người dị quốc nói tiếng Sở, ngay cả Tiêu Cảnh Lam cũng cảm thấy rất kinh ngạc.

Thẩm Khinh Trĩ giải thích với hắn: \”Muốn buôn bán phải có thành tâm, biết nói tiếng Sở cùng không biết nói tiếng Sở, đàm phán ra giá cả đều không giống nhau.\”

Tiêu Thành Dục cũng nói: \”Muốn đạt được mục đích, thì phải nỗ lực.\”

Được phụ mẫu thay phiên nhau chỉ điểm một phen, Tiêu Cảnh Lam gật đầu, lại đi chỉ điểm hai đứa nhỏ.

Ba ngày đầu ở Triều Châu bận rộn vô cùng, không chỉ phải tiếp kiến vương công đại thần, còn có không ít thân sĩ địa phương, thương nhân, thậm chí còn có chủ sự thương hội ngoại quốc.

Sau ba ngày yến hội, Thẩm Khinh Trĩ cùng Tiêu Thành Dục rốt cuộc có thể nghỉ ngơi.

Hai người bỏ lại hài tử cùng nhau đi xem kịch, xem xong kịch lại đi hồ Tam Tuyền nổi tiếng, cứ như vậy chơi cả ngày, trở về cũng không cảm thấy mệt mỏi.

Ngược lại là hai đứa nhỏ đi theo huynh trưởng chạy cả ngày, bữa tối không dùng được bữa bao nhiêu đã sớm đi ngủ.

Ngày hôm sau, họ cùng Tô Dao Hoa và hài tử đi một chuyến đến Thập Tam Hành.

Trong Thập Tam Hành cái gì cũng có, hàng hóa nam bắc đều tụ tập ở đây khiến người ta hoa cả mắt, không kịp nhìn. Thẩm Khinh Trĩ thậm chí còn nhìn thấy thảm dệt tay nổi tiếng của Hạ Châu.

Tấm thảm có đồ án hoa mẫu đơn nở, phú quý vui mừng, tay nghề tinh xảo, phía trên còn lưu lại đặc sắc của địa phương Hạ Châu, khiến người ta nhìn qua khó quên.

Nàng rất thích tấm thảm đó, lập tức mua xuống.

Ở Thập Tam Hành, người dị quốc còn nhiều hơn ỏ Bình Đàm, hài tử nhìn họ ngược lại không hề sợ người lạ, khoa tay múa chân cùng chủ quán mặc cả, mặc cả đến mức mặt đỏ tía tai.

Tô Dao Hoa trên đường đi đều không nói nhiều, bà cẩn thận nhìn mỗi một dạng hàng hóa, nhìn những vật phẩm tinh xảo quen thuộc hay không quen thuộc kia, phảng phất như muốn đem bọn chúng đều ghi nhớ vào trong lòng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.