Editor: Frenalis
Tiêu Thành Dục cũng cảm thấy trong cung có chút đơn bạc.
Khi tiên đế còn tại vị, số lượng hài tử trong cung đã ít, tính đi tính lại tổng cộng có năm người, cộng thêm tuổi tác chênh lệch, kỳ thật rất khó chơi cùng nhau.
Nay hắn dưới gối chỉ có một đứa, lại càng thêm cô đơn.
Mấy năm nay, do Tiêu Thành Xán không lớn hơn Tiêu Cảnh Lam bao nhiêu tuổi, lại thêm Tiêu Thành Quyết và Nhu Giai công chúa đều ở đây, cho nên trong cung cũng coi như náo nhiệt. Sau đó Tiêu Thành Quyết thành hôn xuất cung, hài tử trong cung càng ngày càng ít, lại càng thêm lạnh lẽo.
Tiêu Cảnh Lam vừa đưa ra đề nghị này, trong lòng Tiêu Thành Dục lập tức nghĩ xong quy trình, bèn nói: \”Như vậy rất tốt, hai ngày nữa phụ hoàng sẽ bảo Tông Nhân Phủ và Lễ bộ thảo một bản tấu chương, nếu thuận lợi, đầu tháng sau con sẽ có đồng học mới.\”
Tiêu Cảnh Lam ngoan ngoãn gật đầu, vẻ mặt cảm kích: \”Tạ ơn phụ hoàng.\”
Tiêu Thành Dục xoa đầu hắn, cùng Thẩm Khinh Trĩ nhìn nhau, đều nhìn thấy bất đắc dĩ trong mắt đối phương. Hài tử quá hiểu chuyện, quá nghe lời cũng quá thông minh, cũng không biết là tốt hay không tốt.
Tiêu Cảnh Lam thấy phụ mẫu đều đồng ý, trong lòng rất vui vẻ, buổi tối còn ăn thêm nửa bát cơm.
Đợi đến khi cả nhà ăn no uống đủ, chuẩn bị đến Nhất Gia Xuân, Tiêu Cảnh Lam mới đỏ mặt nói: \”Phụ hoàng, mẫu hậu, buổi tối ăn hơi nhiều, chúng ta đi bộ đến đó được không?\”
Hắn hiếm khi có dáng vẻ trẻ con như vậy, Thẩm Khinh Trĩ không khỏi bật cười.
\”Con đó, có đồng học là vui vẻ như vậy sao?\” Thẩm Khinh Trĩ nhéo má hắn.
Tiêu Cảnh Lam gật đầu, giữa lông mày đều là ý cười, nhìn qua giống hệt đồng tử bên cạnh Quan Âm, phúc hậu lại đáng yêu.
Cả nhà ba người không gọi bộ liễn mà chậm rãi đi bộ đến Nhất Gia Xuân.
Trên đường đi, Thẩm Khinh Trĩ hỏi Tiêu Cảnh Lam: \”Nếu trong học đường có thêm nhiều đồng học như vậy, con có cảm thấy bài vở nặng nề không? Dù sao nếu chọn người nhập học từ các vương phủ và công chúa phủ, tuổi tác sợ là có cao có thấp.\”
So với Tiêu Cảnh Lam tuổi nhỏ ngược lại không có gì đáng ngại, chỉ sợ tuổi lớn, Tiêu Cảnh Lam e là sẽ có áp lực.
Tiêu Cảnh Lam cười nói: \”Mẫu hậu, không sao cả, các thái phó và tiên sinh đều là những lão sư tốt, họ sẽ điều chỉnh bài vở.\”
Nghĩ đến mấy vị lão tiên sinh trong học đường, Thẩm Khinh Trĩ không khỏi lắc đầu cười: \”Mấy vị tiên sinh này thật là lợi hại.\”
Nàng như nhớ ra điều gì, quay sang hỏi Tiêu Thành Dục: \”Bệ hạ, thiếp nhớ trong số này có hai vị đã từng dạy dỗ người.\”
\”Đúng vậy, chẳng qua bài vở của ta vẫn là thái phó dạy nhiều hơn một chút.\”
Hắn nói thái phó là Trương Tiết Hằng, hiện giờ đã cáo lão hồi hương, nhàn rỗi ở nhà.
Tiêu Thành Dục vốn muốn mời ông ấy dạy Tiêu Cảnh Lam, nhưng Trương Tiết Hằng đến thượng thư phòng một chuyến, cùng Tiêu Cảnh Lam trò chuyện nửa ngày, sau đó trở về nói với Tiêu Thành Dục: \”Lão thần không thích hợp làm lão sư của đại điện hạ.\”