Editor: Frenalis
Tiêu Cảnh Lam năm tuổi đã nhập học ở thượng thư phòng. Hắn là hài tử nhập học sớm nhất trong mấy chục năm nay, khi mới đến thượng thư phòng, ngồi trên ghế còn không với tới bàn học.
May mà cung nhân chu đáo kê thêm đệm cao cho hắn, hắn mới có thể ngay ngắn ngồi sau bàn học, lúc viết chữ mới có thể cầm bút viết chữ.
Tuy hắn thông tuệ nhưng dù sao tuổi còn nhỏ, chữ viết không được đẹp mắt.
Tròn tròn mập mập, còn viết từng nét một, rất đáng yêu.
Các thái phó vốn ai nấy đều nghiêm túc, đặc biệt là khi dạy Nhu Giai công chúa và Mục quận vương, chỉ có thể nghiêm khắc quản giáo, hai người họ mới miễn cưỡng chuyên tâm học tập. Nhưng đến Tiêu Cảnh Lam, các thái phó đột nhiên phát hiện nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Nguyên nhân không gì khác, vị đại điện hạ này quá ham học cũng quá tự giác.
Thẩm Khinh Trĩ đều cảm thán mức độ chăm chỉ của nhi tử, cũng chính vì hắn ham học, mới tuổi nhỏ đã vào thượng thư phòng, bởi vì làm phụ mẫu, Thẩm Khinh Trĩ và Tiêu Thành Dục đã không thể dạy hắn bài vở một cách hệ thống.
Tiêu Cảnh Lam là một mầm non tốt, cũng là hy vọng tương lai của Đại Sở, sau khi nhận ra điều này, các thái phó đều hưng phấn dị thường, năm sáu vị tiên sinh cùng nhau bàn luận gần năm ngày, mới viết lại thời khóa biểu mới cho Tiêu Cảnh Lam, từ khi thời khóa biểu được định ra, thời gian Tiêu Cảnh Lam có thể ra ngoài chơi liền giảm bớt.
Mà Nhu Giai công chúa và Tiêu Thành Xán cũng bất ngờ thoải mái hơn.
Các thái phó trước kia chỉ có thể nhìn chằm chằm hai người bọn họ, bây giờ có thêm một bảo bối hơn, quả thực khiến thái phó vui mừng khôn xiết, lập tức đặt hết tâm tư lên người đại chất tử.
Nhu Giai và Tiêu Thành Xán trộm vui mừng mấy ngày, khó khăn lắm mới đợi đến ngày nghỉ, hai người cùng nhau kéo Tiêu Cảnh Lam đến trường đua ngựa.
Tiêu Cảnh Lam tuổi còn quá nhỏ, còn chưa biết cưỡi ngựa, nhưng hắn cũng có ngựa con của riêng mình, cho ăn cỏ và bánh đậu, cũng là một loại vui chơi rất tốt.
Tiêu Thành Xán cũng không thể cưỡi nhanh, Nhu Giai công chúa ngày thường nhìn có vẻ không đáng tin, nhưng lúc này rất chú ý, cùng một mã quan khác một trái một phải đi bên cạnh Tiêu Thành Xán, luôn chậm rãi cưỡi ngựa dạo chơi.
Tỷ đệ hai người rất thoải mái quay hai vòng ở trường đua ngựa, đến khi chơi vui vẻ mới trở về chuồng ngựa.
Nhu Giai vừa về liền đi xem Tiêu Cảnh Lam, thấy hắn đang chơi với ngựa con, nhìn cũng rất vui vẻ, Nhu Giai mới yên tâm.
Nàng rất ra dáng làm cô cô, khen ngợi: \”Vẫn là Bát Bảo lợi hại, vất vả học mười ngày, vậy mà một chút cũng không mệt mỏi, buổi tối cũng không thức đêm làm bài tập, ban ngày tiên sinh hỏi gì đều có thể trả lời, quả nhiên là thiên tư thông tuệ, khiến người ta đuổi theo không kịp.\”
Tiêu Thành Xán cũng nhảy xuống ngựa, gật đầu lia lịa: \”Đúng vậy, ta còn xem rồi, bài tập cho Bát Bảo rất khó, có cái ta còn không biết làm.\”