[Edit – Hoàn] Quý Phi Trọng Sinh Thành Cung Nữ – Ngoại truyện 18: Cuộc sống hằng ngày nuôi con (4) – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Quý Phi Trọng Sinh Thành Cung Nữ - Ngoại truyện 18: Cuộc sống hằng ngày nuôi con (4)

Editor: Frenalis

Cuộc sống ở Thanh Châu viên kỳ thực không có quá nhiều khác biệt so với ở Trường Tín Cung, chỉ là ở Thanh Châu viên ít người hơn, cung nhân cũng ít, cho nên công việc cũng ít đi nhiều.

Thẩm Khinh Trĩ có thể thoát khỏi những cung vụ bận rộn, đặt nhiều tâm tư hơn vào nữ học và nữ y học đường.

Hơn nữa, nàng cũng có nhiều thời gian hơn để dạy dỗ nhi tử.

Sau khi chuyển đến Thanh Châu viên, cuộc sống của các quận vương, công chúa vẫn như cũ, các thái phi ngoại trừ có thể đánh mã điếu, dạo hoa viên, thì cũng không có gì khác biệt, chỉ trừ Tiêu Cảnh Lam.

Tiểu hoàng tử chỉ mới ba tuổi, nhưng mỗi ngày đều bị mẫu hậu dẫn dắt đọc sách.

Thẩm Khinh Trĩ ban đầu dạy cho bé những thứ đều rất đơn giản, chẳng hạn như Tam Tự Kinh, Thiên Tự Văn và Bách Gia Tính, những thứ này đều dễ nhớ dễ thuộc. Tiêu Cảnh Lam thông tuệ, học cũng nhanh, cho nên tháng đầu tiên bé cũng không biểu hiện ra khác thường.

Mãi cho đến khi mùa hạ đến, ve kêu ếch kêu, trăm hoa trong Thanh Châu viên lần lượt đua nở, Thẩm Khinh Trĩ mới phát hiện nhi tử có chút không đúng.

Ví dụ như ngày hôm nay, bởi vì là đầu hạ, Thịnh Kinh có mưa phùn nhẹ, Thẩm Khinh Trĩ sáng sớm vừa mới gặp Vương Nhan Khanh dâng thẻ bài xin yết kiến, trở về Hạo Nhiên Trai liền đi gọi nhi tử rời giường.

Hài tử chỉ hơn hai tuổi, Thẩm Khinh Trĩ cũng không nghiêm khắc yêu cầu, mặc cho bé ăn no ngủ kỹ, tuyệt đối sẽ không sáng sớm đã gọi rời giường.

Bình thường lúc này, Tiêu Cảnh Lam đã tự mình tỉnh lại, hoặc là nằm trên trường kỷ phơi nắng, hoặc là rời giường đến trong hoa viên ngắm hoa, nói chung không phải là vẫn nằm trong tẩm điện, màn trướng dày nặng buông xuống, dường như vẫn chưa tỉnh lại.

Thẩm Khinh Trĩ cảm thấy có chút kỳ lạ.

Tiêu Cảnh Lam là ở cùng với phu thê họ tại Hạo Nhiên Trai, tuổi của bé lại còn quá nhỏ, Thẩm Khinh Trĩ chỉ an bài hai ma ma và công công lớn tuổi chăm sóc việc ăn mặc ở đi lại của nhi tử, ngoài ra lại có hai ba tiểu thái giám mười bốn mười lăm tuổi cùng bé chơi đùa.

Cho nên khi Thẩm Khinh Trĩ vừa trở về, Cố ma ma hầu hạ Tiêu Cảnh Lam liền tiến lên hành lễ với Thẩm Khinh Trĩ: \”Nương nương, điện hạ vẫn chưa tỉnh.\”

Thẩm Khinh Trĩ nhướng mày, nói: \”Hôm nay sao lại muộn như vậy?\”

Cố ma ma cũng đã gọi Tiêu Cảnh Lam, nhưng vẫn không thấy điện hạ tỉnh lại, hơn nữa là vì hài tử còn nhỏ tuổi, nên không dám kinh động điện hạ đang ngủ, sau khi dò xét một phen bèn lui ra ngoài.

\”Nô tỳ cũng không biết,\” Cố ma ma nói, \”nhưng vừa rồi nô tỳ đã xem qua điện hạ, không có phát sốt hay phong hàn, có lẽ chỉ là ham ngủ một chút.\”

Cố ma ma đương nhiên là càng thiên vị Tiêu Cảnh Lam, điện hạ trước nay ngoan ngoãn nghe lời, hiếm có một lần ham ngủ không dậy, Cố ma ma không nhất định phải gọi điện hạ rời giường.

Thẩm Khinh Trĩ cũng nghĩ như vậy, nhưng nàng vẫn lo lắng nhi tử, cho nên trực tiếp đi vào tẩm điện của nhi tử.

Tẩm điện của Tiêu Cảnh Lam bày trí có chút ngây thơ, nàng tự tay làm cho bé rất nhiều đồ chơi bằng vải, lão hổ sói xám đều có, từng cái từng cái bày ở trên trường kỷ bên ngoài, thỉnh thoảng Tiêu Cảnh Lam dựa vào đó ngủ trưa, cũng là vừa mềm vừa ấm, rất thoải mái.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.