[Edit – Hoàn] Quý Phi Trọng Sinh Thành Cung Nữ – Chương 76: Tin tưởng nàng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Quý Phi Trọng Sinh Thành Cung Nữ - Chương 76: Tin tưởng nàng

Editor: Frenalis

So với Thẩm Khinh Trĩ chết mà sống lại, gặp lại cố nhân, tâm trạng Đông Tuyết càng khó kìm nén hơn.

Đông Tuyết gần như mất đi tất cả mới phải rời xa quê hương, một mình đến đất nước xa lạ sinh sống, trong lòng nàng, nàng là sống thay Quý phi nương nương.

Nàng mang theo cuộc sống của một người khác.

Nỗi đau khổ mất đi đó, Thẩm Khinh Trĩ là người hiểu rõ nhất.

Thấy Đông Tuyết gần như khóc không thành tiếng, Thẩm Khinh Trĩ tiến lên một bước ôn nhu ôm nàng ấy vào lòng.

Nàng nhẹ nhàng vỗ về lưng Đông Tuyết, nhỏ giọng nói bên tai nàng ấy: \”Ta không phải vẫn ổn sao? Đứa ngốc.\”

Vẫn còn nhớ năm đó ở hậu cung Đại Hạ, lúc đó Đông Tuyết còn trẻ, lo lắng sợ hãi bị phân đến tẩm cung của Quý phi nương nương, nhưng khi nàng sợ đến mức không dám ngẩng đầu lên, một giọng nói ôn nhu lại gọi nàng: \”Đứa ngốc, có gì mà phải sợ?\”

Đúng vậy, có gì mà phải sợ?

Quý phi nương nương ôn nhu như vậy, săn sóc như vậy, bao dung như vậy, nàng quả thật không có gì phải sợ.

Sau đó nàng không còn sợ hãi nữa.

Nàng một lòng đi theo Quý phi, theo người từ phồn hoa đến lúc lụi tàn, cùng người trải qua nỗi đau mất đi người thân, cùng người gian nan chống đỡ trong Hàn Tuyết cung.

Mười mấy năm đó, nàng chưa từng sợ hãi.

Nhưng nương nương không còn nữa, người sẽ cười đưa kẹo cho nàng, không cho nàng khóc nhè đã chết trong ngày đông lạnh giá đó, người thân thiết nhất trong lòng nàng sẽ không còn gọi nàng là \”đứa ngốc\” nữa.

Đông Tuyết nghe thấy tiếng gọi \”đứa ngốc\” này, không còn kìm nén được sự bàng hoàng và đau khổ trong lòng, bèn khóc lớn hơn.

\”Hu hu hu, người, sao người lại…\”

Dù trong lúc tâm trạng suy sụp, Đông Tuyết cũng không dám nói thêm nửa lời.

Nàng chỉ khóc nức nở, giống như năm đó khi nghe thấy tiếng chuông báo tang của Thẩm thứ nhân, khóc không thành tiếng, đau khổ không thể tự kiềm chế.

Thẩm Khinh Trĩ nhẹ nhàng vỗ về lưng Đông Tuyết, cảm nhận được sự run rẩy và đau khổ của nàng ấy, nước mắt trong mắt nàng như những trân châu lặng lẽ rơi xuống.

Nàng cũng đau khổ, nhưng lại có niềm vui gặp lại sau bao năm xa cách.

Hai tiểu nha đầu trong sân sợ ngây người, đứng im không dám lên tiếng, Thích Tiểu Thu thì cảnh giác đứng canh ở ngoài cửa, che chắn ánh mắt của các thị vệ.

Thẩm Khinh Trĩ yên lặng đợi một lúc lâu, đợi đến khi Đông Tuyết cuối cùng cũng bình tĩnh lại, mới dỗ dành nàng ấy: \”Thôi được rồi, chúng ta vào nhà nói chuyện.\”

Đông Tuyết liền gật đầu trên vai nàng, lùi về sau hai bước, cúi đầu lau nước mắt trên mặt. Đều đã hơn ba mươi tuổi rồi, còn khóc nhè trước mặt nương nương, thật mất mặt.

Đông Tuyết lau nước mắt xong, Thẩm Khinh Trĩ nắm tay nàng ấy đi vào tiểu viện, Thích Tiểu Thu ở phía sau hai người thở phào nhẹ nhõm, vội vàng đóng chặt cửa sân lại.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.