Editor: Frenalis
Thẩm Khinh Trĩ vừa rồi khóc đến lem luốc cả mặt, lúc này cười rộ lên giống như mèo hoa, Tiêu Thành Dục vốn định nói mấy câu cảm động, nhìn thấy khuôn mặt nhỏ lem luốc của nàng cũng không nói nên lời.
Hắn bất đắc dĩ cười cười, lau mặt cho nàng, nói: \”Nàng tự mình lấy gương ra xem đi, lát nữa nhất định không chịu xuống xe ngựa.\”
Thẩm Khinh Trĩ chớp chớp mắt, nàng soi gương nhỏ mang theo bên người, quả nhiên nhìn thấy khuôn mặt mình giống như mèo hoa, lập tức \”ai da\” một tiếng che mặt lại.
Thẩm Khinh Trĩ nhìn Tiêu Thành Dục qua kẽ ngón tay: \”Sao bệ hạ không nói sớm?\”
Nàng còn trách hắn.
Tiêu Thành Dục bèn để Thích Tiểu Thu vào hầu hạ nàng rửa mặt trang điểm lại, nói: \”Lúc đầu không nhìn thấy, vừa rồi mới chú ý tới.\”
Là nam nhân, nếu không phải vừa rồi cảm thấy khuôn mặt nhỏ lem luốc của Thẩm Khinh Trĩ quá đáng yêu, hắn thật sự không nhận ra có gì không đúng.
Thẩm Khinh Trĩ mím môi không nói chuyện, cẩn thận rửa mặt trang điểm, thoa một lớp phấn mỏng lên mặt, sau đó tô son là xong.
Đợi đến khi Thích Tiểu Thu lui xuống, Thẩm Khinh Trĩ mới hỏi Tiêu Thành Dục: \”Bệ hạ chính là nghe lời này của nương nương, mới cuối cùng hiểu ra sao?\”
Tay Tiêu Thành Dục đang bưng chén trà khẽ khựng lại, ngay sau đó lại cười.
\”Không có, cũng không phải vì lời này, lúc đó mẫu hậu chỉ nói…,\” Tiêu Thành Dục vừa cười vừa bắt chước giọng Thái Hậu, \”Còn nhỏ tuổi đã biết làm ra vẻ, ngày mai ba bữa cơm con cũng đừng ăn nữa, xem con còn suy nghĩ lung tung gì không.\”
\”Đói một bữa là hiểu hết.\”
Tuy lời này không giống như lời Thái Hậu sẽ nói, nhưng lại là sự thật, Thẩm Khinh Trĩ thấy hắn bắt chước giống như vậy, không nhịn được lại bật cười.
\”Bệ hạ thật biết nói đùa.\”
Tiêu Thành Dục lắc đầu: \”Mẫu hậu chính là nói như vậy, ta cũng cảm thấy mẫu hậu nói đúng.\”
Thẩm Khinh Trĩ cười nói: \”Thái Hậu nương nương thật sự là thông tuệ, chuyện gì cũng có thể nói rõ ràng.\”
Trong lúc hai người nói chuyện, xe ngựa đã chậm rãi dừng lại, Thẩm Khinh Trĩ nhìn ra ngoài, chỉ nhìn thấy một cái sân nhỏ hẹp.
Bên ngoài truyền đến giọng nói của Niên Cửu Phúc: \”Lão gia, phu nhân, đến nơi rồi ạ.\”
Niên Cửu Phúc làm việc, tự nhiên là thỏa đáng.
Hôm nay họ ra ngoài vi hành, không phải chỉ để chơi, đại khái vẫn là muốn xem xét dân sinh, hỏi han giá cả tình hình bá tánh, cho nên Niên Cửu Phúc cố ý sửa sang lại một tòa nhà của hoàng trang ở đây, để hai người họ buổi tối có một nơi sạch sẽ nghỉ ngơi.
Đợi đến khi Thẩm Khinh Trĩ xuống xe ngựa, mới phát hiện tiểu viện này có hai gian trước sau, không tính là rộng rãi, nhưng ưu điểm là sạch sẽ yên tĩnh, rất tốt.
Đợi đến khi mọi người đều xuống xe ngựa, Tiêu Thành Dục nói với Thẩm Khinh Trĩ: \”Đường đi cũng không xa, nếu nàng không mệt, chúng ta ra ngoài dạo một chút nhé?\”