Editor: Frenalis
Câu nói này của nàng ấy thật đường đột, Thẩm Khinh Trĩ nhất thời không phản ứng kịp, mãi một lúc sau mới phát hiện nàng ấy đang nháy mắt ra hiệu với mình, Thẩm Khinh Trĩ mới hiểu được ý tứ.
Thẩm Khinh Trĩ nhất thời dở khóc dở cười.
\”Tỷ tỷ sao lại nói vậy,\” Thẩm Khinh Trĩ khéo léo lảng tránh chủ đề, \”Tuy rằng trang điểm lâu một chút, nhưng lát nữa sắc phong sẽ nhanh thôi, hơn nữa sắc phong là chuyện vui, là sự coi trọng và khẳng định của bệ hạ đối với chúng ta.\”
Lúc sắc phong, mọi người chỉ cần đứng trước Phụng Tiên điện nghe thánh chỉ, sau đó hành đại lễ tam khấu cửu bái, cuối cùng nhận lấy bảo sách như ý là xong chuyện.
Chương Nhược Tịch vốn sợ phiền phức, nghe vậy cũng không thấy vui vẻ gì, chỉ ngụ ý sâu xa nói với nàng: \”Ta ấy à, thật sự không chịu nổi phúc khí này, sau này phải trông cậy vào muội rồi.\”
Bộ liễn của hai người yên lặng đi một lúc, đã rẽ vào Tây Nhất trường nhai, sau khi vòng qua Tây lục cung, lại đi về phía Ngư Dược môn thêm một khắc, cuối cùng mới nhìn thấy Phụng Tiên điện phía sau Bách Phật đường.
Con đường này đi mất tận hai khắc đồng hồ, Chương Nhược Tịch suýt chút nữa ngủ gật trên kiệu, ngay cả Thẩm Khinh Trĩ cũng cảm thấy hơi buồn ngủ, phải cố gắng ăn một viên kẹo bạc hà mới miễn cưỡng tỉnh táo lại.
Lúc này, Phụng Tiên điện vô cùng náo nhiệt.
Huệ tần Vương Nhan Khanh, Diêu chiêu nghi và Tạ chiêu nghi vừa mới nhập cung đều đã đợi ở cửa Phụng Tiên điện, bởi vì Hiền phi và Ninh tần chưa tới, nên họ không thể vào trong.
Ba người vừa nhìn thấy nghi thức của Thẩm Khinh Trĩ và Chương Nhược Tịch, lập tức tiến lên vài bước hành lễ.
Đây là lần đầu tiên Thẩm Khinh Trĩ gặp ba vị tân phi này, nhưng do lớp trang điểm quá dày, lại đều mặc lễ phục na ná nhau, Thẩm Khinh Trĩ đại khái chỉ có thể phân biệt ai là Vương Nhan Khanh dựa vào mũ miện trên đầu.
Phụng Tiên điện vốn là nơi hành lễ tế bái, yêu cầu sự yên tĩnh và trang nghiêm, cho nên mọi người cũng không hàn huyên khách sáo ở cửa cung, chỉ gật đầu chào hỏi rồi được chính giám của Phụng Tiên điện mời vào trong.
Bên trong đã bày sẵn nghi thức sắc phong, do quan viên Tông Nhân Phủ, quan viên Lễ Bộ và nữ quan Thượng Cung Cục cùng nhau xếp hàng, chờ đợi trước lễ đài.
Toàn bộ nghi thức sắc phong, Thẩm Khinh Trĩ và Chương Nhược Tịch đều đã trải qua một lần, cho nên cũng coi như thành thạo, rất thuận lợi hoàn thành lễ sắc phong của mình. Đến lượt ba vị tân phi thì hơi chậm một chút, đợi đến khi tất cả mọi người đều nhận được bảo sách kim ấn của mình, lễ sắc phong hôm nay coi như kết thúc.
Thẩm Khinh Trĩ đương nhiên cùng đường với Chương Nhược Tịch, bộ liễn của hai người đi trên cùng, phía sau là Vương Nhan Khanh.
Vì hôm nay là lần đầu tiên gặp mặt, Chương Nhược Tịch còn tò mò nhìn nàng ta hai lần.
Vương Nhan Khanh sở hữu khuôn mặt thanh tú lạnh lùng, chỉ vì trên mặt trang điểm đậm, khiến người ta không nhìn rõ dung mạo của nàng ta. Nàng ta dường như cảm nhận được ánh mắt của Chương Nhược Tịch, dáng ngồi trên bộ liễn không hề lay động, chỉ gật đầu chào hỏi Chương Nhược Tịch cùng Thẩm Khinh Trĩ.