Editor: Frenalis
Vương Nguyệt Nga là người cũ ở Hoán Y Cục, nhưng nàng ta vụng về không làm được việc ở phòng ủi, Tống Đình bèn cho nàng ta làm việc ở phòng phơi đồ.
Hoán Y Cục vẫn luôn là nơi sống qua ngày dựa vào bổng lộc, không có tiền thưởng của quý nhân, không có thu nhập thêm. Những người như Vương Nguyệt Nga cũng chẳng tiết kiệm được bao nhiêu tiền.
Nàng ta nói mình vì tham tiền mà làm sai, cũng là điều dễ hiểu.
Tống Đình cụp mắt nhìn nàng ta, thấy nàng ta quỳ đó khóc lóc thảm thiết, bèn thở dài: \”Ta biết các ngươi đều không dễ dàng, muốn tiết kiệm chút tiền, nhưng cũng không thể tùy tiện động vào đồ của quý nhân.\”
Vương tài nhân tuy không được sủng ái, nhưng cũng là một chủ tử, hoàn toàn khác với cung nữ.
Vương Nguyệt Nga khóc càng thêm đau lòng: \”Ma ma, nô tỳ nói hết, xin người tha cho nô tỳ lần này, nô tỳ không dám nữa.\”
Tống Đình: \”Ngươi nói đi.\”
Trong hàng ngũ cung nữ Trữ Tú cung, hầu hết đều thở phào nhẹ nhõm khi nghe thấy Thẩm Khinh Trĩ và Phó Tư Duyệt không sao, chỉ có một người, lúc này đã mặt mày tái mét.
Vương Nguyệt Nga không hề nhìn về phía bên này, nàng ta nói thẳng: \”Ma ma, thật ra hôm qua là Bành cung nữ của Trữ Tú cung đến cầu xin nô tỳ, nàng ta đưa cho nô tỳ năm đồng bạc, bảo nô tỳ đốt một lỗ trên áo choàng của Vương tài nhân, để trút giận.\”
Vương Nguyệt Nga tuy khóc lóc thảm thiết, nhưng lời nói lại rất rõ ràng: \”Bành cung nữ nói ngày thường Thẩm cung nữ ỷ vào xinh đẹp mà được cô cô yêu thích, luôn bắt nạt nàng ta, nàng ta nhịn không được mới muốn trả thù.\”
\”Nô tỳ…\” Vương Nguyệt Nga biện minh cho mình, \”Nô tỳ cũng là thấy nàng ta đáng thương nên mới đồng ý, ma ma, nô tỳ thật sự không cố ý.\”
Vương Nguyệt Nga làm việc ở phòng phơi đồ, không quen biết Thẩm Khinh Trĩ, nhưng có thể nói chuyện với Bành Vũ Sơ, thường xuyên qua lại nên hai người bèn quen thân.
Trong cung nếu muốn nhanh chóng làm quen, một là dùng tiền, hai là dùng tình đồng hương, hai người họ không phải đồng hương, vậy thì chính là Bành Vũ Sơ đã bỏ tiền ra.
Edit tại Facebook Frenalis và wpad Frenalis
Cũng không biết nàng ta lấy đâu ra nhiều tiền như vậy.
Lời nói của Vương Nguyệt Nga tuy lộn xộn nhưng Tống Đình đều hiểu, ánh mắt bà ta lạnh đi, nhìn thẳng về phía chúng cung nữ Trữ Tú cung.
\”Bành cung nữ,\” thanh âm Tống Đình trầm xuống, \”chính ngươi nói đi, rốt cuộc là chuyện gì.\”
Bành Vũ Sơ đã sợ ngây người. Hôm qua nàng ta chỉ muốn dạy cho Thẩm Khinh Trĩ và Phó Tư Duyệt một bài học, để họ không thể sống thoải mái ở Trữ Tú cung, nào ngờ cuối cùng Vương Nguyệt Nga lại khai ra nàng ta.
Dù sao nàng ta cũng còn trẻ, chưa trải qua nhiều chuyện, lập tức sợ hãi quỳ xuống đất: \”Ma ma, ma ma tha cho nô tỳ.\”
Nàng ta vừa mở miệng, đã tự bán đứng mình, những tiểu cung nữ ban đầu đứng xung quanh nàng ta lập tức lùi ra xa, chỉ còn mình nàng ta quỳ ở đó.