[Edit – Hoàn] Quý Phi Trọng Sinh Thành Cung Nữ – Chương 57: Giúp đỡ – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Quý Phi Trọng Sinh Thành Cung Nữ - Chương 57: Giúp đỡ

Editor: Frenalis

Ngự Hoa Viên chính là địa bàn của Trương Đức Hải, hắn đương nhiên biết chỗ nào có đường nhỏ bí mật.

Thẩm Khinh Trĩ không gọi nhiều người đi theo, chỉ để Thích Tiểu Thu và Trương Đức Hải đi cùng, ngoài ra còn có một tiểu đồ đệ mà Trương Đức Hải mang theo, bốn người lặng lẽ vòng qua hoa viên, men theo con đường nhỏ bí mật rón rén đi đến phía núi giả sau Vọng Xuân Đình.

Vừa nấp sau núi giả, họ đã nghe thấy một giọng nữ đầy vẻ lười biếng.

Giữa tiếng gió ào ào, chỉ nghe bà ta nói: \”Liễu công công, ngươi dám xem thường Thừa Nhân cung của bổn cung? Ngươi cho rằng bổn cung chỉ là một Quý thái phi không quản được ngươi, cũng không bằng Thái Hậu có quyền lực sao?\”

Thẩm Khinh Trĩ nhận ra ngay giọng nói này, người đang cất lời chính là Quý thái phi Phùng Mịch Nhi.

Phùng Mịch Nhi tuổi chưa đến bốn mươi, lại kiều diễm yêu mị. Bà ta đang độ tuổi xuân sắc mà phải thủ tiết, có những tâm tư như vậy cũng chẳng lạ. Nhưng điều đáng nói là bà ta lại là sinh mẫu của Hoàng Thượng.

Nếu trong cung mà đạo đức suy đồi, luân thường bại hoại thì Tiêu Thành Dục làm sao trị lý thiên hạ? Làm sao khiến bá tánh tin phục?

Hành động của Quý thái phi chẳng khác nào hắt nước bẩn vào Hoàng Thượng, người đã vất vả lắm mới ngồi vững trên ngai vàng.

Chưa kịp suy nghĩ nhiều, Thẩm Khinh Trĩ đã nghe tiếng Quý thái phi nói tiếp: \”Cởi áo hắn ra cho bổn cung! Để xem roi của bổn cung lợi hại, hay cốt khí của hắn lợi hại hơn.\”

Một giọng nói quen thuộc khác vội vàng vang lên: \”Nương nương, đây là Ngự Hoa Viên, tai mắt nhiều, hay là thôi đi ạ.\”

Người nói chính là Phán Hạ, quản sự cô cô của Quý thái phi.

Phán Hạ nhẹ nhàng khuyên can, nhưng Phùng Mịch Nhi nào có nghe?

Thẩm Khinh Trĩ chỉ nghe thấy một tiếng \”bốp\” vang dội, một cái tát giáng thẳng vào mặt ai đó.

\”Nương nương, nô tỳ làm vậy là vì muốn tốt cho người! Nô tỳ thật lòng đối đãi với người!\”

Giọng Quý thái phi lạnh như băng: \”Thật lòng? Nếu ngươi thật lòng thì ngày ấy ở đại điện đã không nghe theo Thái Hậu và Hoàng Thượng bịt miệng bổn cung lại, rồi lôi bổn cung xuống!\”

Tại Vọng Xuân Đình, Phán Hạ quỳ trên mặt đất, ngẩng đầu nhìn Phùng Mịch Nhi. Cái tát của Phùng Mịch Nhi thật không nương tay chút nào, mặt Phán Hạ sưng đỏ, trông rất đáng sợ.

Phùng Mịch Nhi nheo mắt, nhìn Phán Hạ với vẻ oán hận.

Phán Hạ theo Quý thái phi mười mấy năm, sao có thể không biết tính tình của bà ta? Dù trong lòng có ủy khuất đến đâu, cũng không dám biểu hiện ra ngoài.

Phán Hạ chỉ đau khổ rơi lệ, bò đến trước mặt Phùng Mịch Nhi, nắm lấy vạt áo bà ta nói: \”Nương nương, người không thể nào không nhớ tình cảnh ngày hôm đó. Khi ấy người bị quỷ ám, nói năng lung tung. Nếu nô tỳ không ngăn cản, hậu quả thật khó lường.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.