[Edit – Hoàn] Quý Phi Trọng Sinh Thành Cung Nữ – Chương 34: Cuộc gặp gỡ tại Dục Khánh cung – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Quý Phi Trọng Sinh Thành Cung Nữ - Chương 34: Cuộc gặp gỡ tại Dục Khánh cung

Editor: Frenalis

Tiêu Thành Dục dừng bước, Niên Cửu Phúc đi theo phía sau không chú ý đường, đâm đầu vào cột cửa.

Chỉ nghe thấy \”ối\” một tiếng, vị đại thái giám uy danh hiển hách đã đâm đến đỏ trán.

Tiêu Thành Dục liếc nhìn hắn, ánh mắt lạnh nhạt. Tuy trong mắt vẫn bình tĩnh, nhưng Niên Cửu Phúc lại thấy rõ hai chữ trong mắt hắn: \”Đồ ngu.\”

Niên Cửu Phúc: \”…\”

Thật sự không thể trách hắn được, ai biết điện hạ lại đột nhiên dừng bước, hắn chỉ mải mê đi theo mới đâm đầu vào. Niên Cửu Phúc ho khan một tiếng, vội vàng đẩy cửa phòng ra, bình tĩnh hô lên: \”Thái Tử điện hạ giá đáo.\”

Đợi đến khi hắn nói xong, Tiêu Thành Dục đã vòng qua bình phong thêu hoa mai, hoa lan, trúc, cúc, bóng dáng cao lớn trong nháy mắt xuất hiện trong phòng khách. Bước chân hắn quá nhanh, từ lúc Niên Cửu Phúc đụng đầu đến khi hắn vào trong phòng, chỉ trong nháy mắt, cho dù Thẩm Khinh Trĩ có phản ứng nhanh đến đâu cũng chưa kịp đứng dậy, lúc này đang nằm trên trường kỷ dùng ánh mắt trêu chọc Ngân Linh.

Tiêu Thành Dục vừa vào cửa đã nhìn thấy cảnh tượng này, đôi mắt phượng sâu thẳm của hắn sắc bén nhìn nàng.

Thẩm Khinh Trĩ: \”…\”

Thẩm Khinh Trĩ vốn định đứng dậy hành lễ với Tiêu Thành Dục, nhưng sau đó lại nghĩ, dù sao cũng đã bị nhìn thấy rồi, chi bằng cứ giả vờ lười biếng đến cùng. Nàng hoàn toàn không sợ ánh mắt lạnh lùng như băng của Tiêu Thành Dục, chậm rãi ngồi dậy từ trường kỷ, chân hơi vấp một cái, cứ như vậy ngã vào lòng Tiêu Thành Dục.

\”Ôi,\” thanh âm mềm mại vang lên, \”Thiếp thất lễ rồi.\”

Tiêu Thành Dục chỉ cảm thấy một mùi hương ấm áp ập đến, mùi Tô Hợp hương đã từng ngửi qua một lần xộc vào mũi hắn, mỹ nhân mềm mại ấm áp ôm chặt lấy hắn, mềm mại như không xương, khiến hắn không thể không đưa tay ra đỡ lấy eo nàng.

Một tay ôm lấy nàng, giam cầm nàng trong lòng.

Tiêu Thành Dục cúi đầu xuống, vừa hay nhìn thấy tiểu hồ ly trong lòng ngẩng đầu lên, vẻ quyến rũ ở đuôi mắt lọt vào mắt hắn, trên mặt nàng mang theo nụ cười e lệ, giọng nói lại yêu kiều như muốn câu hồn đoạt phách của hắn.

\”Điện hạ đừng giận thiếp.\”

Tiêu Thành Dục nhìn nàng chằm chằm, tay dùng sức nâng nàng lên nửa tấc, để cả người nàng dựa vào mình.

\”Ừ.\” Thanh âm trầm thấp của hắn vang lên bên tai nàng: \”Sao cô lại giận ái phi được?\”

Hai người, ngươi nói ta đáp, một bầu không khí ái muội khó tả lan tỏa trong phòng khách, Thích Tiểu Thu và Niên Cửu Phúc rất bình tĩnh, đều mắt nhìn mũi mũi nhìn tim, cúi đầu im lặng không nói một lời.

Chỉ có Ngân Linh như nhìn đến ngây người, đứng bên cạnh không hoàn hồn lại được.

May mà, Tiêu Thành Dục không có ý định thân mật với Thẩm Khinh Trĩ như ngày thị tẩm hôm đó, hắn chỉ nhìn Thẩm Khinh Trĩ thêm một cái, rồi buông nàng ra.

Ban ngày ban mặt, cũng không tiện làm gì.

Tiêu Thành Dục tự mình ngồi xuống bên kia trường kỷ, chỉ vào chỗ ngồi ban nãy của Thẩm Khinh Trĩ, Thẩm Khinh Trĩ đi qua ngồi xuống, ân cần rót trà cho Tiêu Thành Dục.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.