[Edit – Hoàn] Quý Phi Trọng Sinh Thành Cung Nữ – Chương 18: Vì sao lại chọn nàng? – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Quý Phi Trọng Sinh Thành Cung Nữ - Chương 18: Vì sao lại chọn nàng?

Editor: Frenalis

Chuyện biết chữ hay không, ngay ngày đầu tiên các nàng ở lại Trữ Tú cung, Hồng Cần đã hỏi qua rồi.

Bản thân Thẩm Khinh Trĩ tự nhiên là biết chữ. Nàng xuất thân từ dòng dõi thư hương, được chính tay tài nữ mẫu thân dạy dỗ khai tâm, sư phụ là đại nho nổi danh nhất Đại Hạ. Tuy không thể nói là học thành nữ tiên sinh danh khắp thiên hạ, nhưng thơ từ ca phú đều tinh thông.

Nhưng Thẩm Thải rốt cuộc có biết chữ hay không, Thẩm Khinh Trĩ cũng không dám chắc.  Dù sao có vài chuyện cũng không cần nàng chắc chắn, lúc đó Thẩm Khinh Trĩ đã đáp với Hồng Cần: \”Hồi cô cô, nô tỳ lớn lên ở Vinh Ân đường, thi thoảng chúng nô tỳ được dẫn tới huyện học giúp quét dọn.\”

Vinh Ân đường là nơi nuôi dưỡng cô nhi nhưng cũng không phải nuôi không. Muốn cuộc sống tốt hơn một chút, những đứa trẻ lớn hơn sẽ theo ma ma ra ngoài làm việc. Nhưng Đại Sở có quy định, chỉ trẻ em trên mười tuổi mới được ra ngoài làm việc, và không được đến kỹ viện, cũng không được tự ý bán mình làm nô lệ, nên phần lớn Vinh Ân đường đều dẫn bọn trẻ đến chùa chiền, huyện học… những nơi như vậy để quét dọn.

Nghe kinh Phật, đọc sách thánh hiền, miễn cưỡng có được ba bữa no đủ, không còn nơi nào tốt hơn.

Những chuyện nhỏ nhặt này trước kia Thẩm Thải từng kể với Phó Tư Duyệt, Phó Tư Duyệt cũng thỉnh thoảng nhắc với Thẩm Khinh Trĩ.

Thẩm Khinh Trĩ rất chắc chắn nói với Hồng Cần: \”Cô cô, nô tỳ không dám tự phụ, ba năm trước khi vào cung nô tỳ vẫn luôn làm việc ở huyện học, len lén nghe tiên sinh giảng bài, tuy không hiểu ý nghĩa sâu xa trong đó, cũng không biết viết, nhưng cũng học được cách nhận mặt chữ.\”

Học vấn huyện học dạy, Thẩm Thải chắc chắn không hiểu, nhưng nàng ngày ngày làm việc ở huyện học đều tiếp xúc với sách vở tú tài, không hiểu còn có thể hỏi, nhất định có thể học được nhận mặt chữ.

Nói như vậy, những nữ tử nhà nông bình thường khác đâu có cơ hội này.

Những chuyện này, lúc đó Hồng Cần đều hỏi riêng từng người, các nàng đều không để trong lòng, giờ Hồng Cần đột nhiên đến hỏi như vậy, những điều khó hiểu trong lòng Thẩm Khinh Trĩ bỗng như mây tan trăng sáng, trong nháy mắt đã trở nên thông suốt.

Thẩm Khinh Trĩ nhìn nụ cười nhàn nhạt trên mặt Hồng Cần, hành lễ với nàng ấy, cũng cười nói: \”Hồi cô cô, nô tỳ biết chữ.\”

Vẻ ung dung không vội không vàng của nàng khiến Hồng Cần rất hài lòng. Nàng ấy nhẹ nhàng ừ một tiếng, rồi xoay người trở về bên Mộc Phương, nhỏ giọng nói vài câu.

Trong lòng Thẩm Khinh Trĩ đại khái đã có đáp án, ngược lại càng không sốt ruột, còn an ủi Phó Tư Duyệt: \”Đừng lo lắng, không có chuyện gì lớn đâu.\”

Phó Tư Duyệt vẫn lo lắng, chỉ hạ giọng nói: \”Hy vọng là chuyện tốt.\”

Thẩm Khinh Trĩ cùng nàng ấy dùng tua rua đỏ thắt nút hình hoa trên hộp quà, tay nàng quanh năm làm việc nặng, thật ra không đẹp lắm, nhưng dáng vẻ nàng nghịch tua rua lại ngoài ý muốn toát lên vẻ tao nhã đoan trang.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.