[Edit – Hoàn] Quý Phi Trọng Sinh Thành Cung Nữ – Chương 15: Thông suốt – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Quý Phi Trọng Sinh Thành Cung Nữ - Chương 15: Thông suốt

Edtior: Frenalis

Tiêu Thành Dục khoác thêm áo choàng cản lại gió rét, nhưng lớp áo trong đã ướt sũng, lạnh buốt đến tận xương.

Đại cô cô bên người Hoàng Hậu – Thải Vi, vẻ mặt đầy xót xa nhẹ giọng nói: \”Điện hạ hà tất phải giận dỗi với Hoàng Hậu nương nương? Tâm tư của nương nương thế nào, nô tỳ không cần phải nói nhiều, điện hạ thông minh chắc chắn hiểu rõ hơn chúng nô tỳ.\”

Tiêu Thành Dục rũ mắt, bước lên bậc thang đá trong rừng trúc, giọng nghèn nghẹn: \”Là ta cố chấp rồi.\”

Gần đây giọng hắn thay đổi, nói chuyện nghe rất kỳ lạ, nên ít khi hắn mở miệng.

Thải Vi nghe hắn nói vậy, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, ngoài miệng lại nói: \”Lúc điện hạ xuống nước, nương nương lo lắng lắm, cứ đứng bên cửa sổ nhìn mãi, vừa sai người chuẩn bị canh gừng vừa sai chuẩn bị nước nóng, sợ điện hạ nhiễm lạnh.\”

Nàng ấy cứ lải nhải, ngữ khí quan tâm không hề giả tạo, Tiêu Thành Dục nói: \”Sẽ không có lần sau nữa.\”

Lời tiểu cung nữ kia tuy thô nhưng lại rất đúng, hắn hà tất phải tự làm khổ mình để người khác vui lòng? Hôm nay là lần cuối cùng hắn tuỳ hứng, sau này sẽ không cố chấp như vậy nữa, không chỉ bản thân chịu khổ mà còn khiến mẫu hậu lo lắng.

Vừa đi vừa nghĩ, Tiêu Thành Dục và Thải Vi đã lên đến lầu các trong rừng trúc.

Thải Vi sốt ruột quên cả quy củ, đưa tay đẩy cửa lầu các. Cánh cửa mở ra, để lộ Hoàng Hậu đang nhón chân nhìn ra ngoài cửa sổ.

Hoàng Hậu năm nay hơn ba mươi tuổi, mày liễu, mặt trái xoan, làn da trắng xanh xao, môi nhạt màu. Xinh đẹp thanh tú, cao quý tao nhã nhưng lại có vẻ yếu ớt.

Bà cũng không thích trang phục cầu kỳ, luôn chỉ mặc áo váy màu nhạt, trên đầu cài một chiếc trâm phượng đơn giản là đã coi như xong xuôi.
Đột nhiên nhìn thấy nhi tử bước vào, trên mặt hơi lúng túng lùi lại mấy bước, theo bản năng nói: \”Mở cửa sổ ra gió thổi đau đầu quá.\”

Ý của bà là, ta không phải đến đây để lén nhìn con đâu, ta đến để đóng cửa sổ.

Người ngoài ít tiếp xúc với Hoàng Hậu đều cho rằng bà ít nói, là một tiểu thư thế gia lạnh lùng cao quý, nhưng khi đối mặt với nhi tử, bà thường có chút tinh nghịch.

Thấy bà như vậy, chút bực bội cuối cùng trong lòng Tiêu Thành Dục cũng tan biến, thay vào đó là sự ấm áp.

\”Mộc Phương cô cô hầu hạ mẫu hậu cũng không tốt, sao lại để mẫu hậu bị gió thổi?\”

Chưởng sự cô cô bên người Hoàng Hậu – Mộc Phương, vội vàng phúc thân hành lễ nhận lỗi: \”Điện hạ dạy bảo đúng, là lỗi của nô tỳ.\”

Vừa nói, nàng ấy vừa bước tới dìu Hoàng Hậu ngồi vào ghế chủ vị. Ánh mắt Hoàng Hậu vẫn luôn dừng trên người nhi tử, thấy tóc hắn ướt nhẹp, trong lòng càng thêm xót xa: \”May mà con còn biết giữ thể diện mượn áo của Niên Cửu Phúc mặc, được rồi, mau qua thiên điện thay y phục đi, cuối năm nhiều việc, lỡ bệnh thì sao chịu nổi lễ tế trời.\”

Hiện tại là thời điểm quan trọng, Hoàng Hậu đương nhiên không muốn Tiêu Thành Dục vắng mặt trong buổi lễ tế trời.

Thấy bà không vội trách mắng mà còn bảo mình thay y phục, Tiêu Thành Dục càng thêm ôn hoà: \”Vâng, đa tạ mẫu hậu khoan dung.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.