Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
T11:
Sáu giờ sáng, đồng hồ sinh học của Tư Hành khiến anh tỉnh dậy đúng giờ. Một đêm không ngủ ngon làm mí mắt anh dù đã tỉnh vẫn có chút nặng trĩu, bao nhiêu năm nay vẫn luôn ngủ một mình, đột nhiên bên cạnh có thêm một người, dù là người mình thích, nhưng nhất thời anh vẫn có chút không quen.
Thói quen ngủ của Giang Cố khá tốt, không phải loại người lăn lộn lung tung trên giường. Cậu ngủ thế nào thì cả đêm gần như vẫn giữ nguyên tư thế ấy, chỉ có điều từ việc gối đầu lên cánh tay anh chuyển thành ôm eo anh và gối đầu lên ngực anh.
Ngực bị một cái đầu đè lên khiến Tư Hành mơ cả đêm. Dù tỉnh dậy anh không còn nhớ rõ mình mơ gì, nhưng cảm giác mệt mỏi thì rất thật.
Tư Hành thử khẽ rút người ra khỏi \”sự đè nén\” của Giang Cố, nhưng anh vừa động đậy, Giang Cố cũng động theo. Cậu không tỉnh, chỉ nhấc chân đặt lên chân anh, đổi sang tư thế ôm chặt hơn.
Tư Hành lập tức từ bỏ ý định rời giường, mở mắt nhìn bầu trời trắng dần như bụng cá, từ xanh thẫm chuyển sang trắng nhạt.
Khi đầu óc trống rỗng, thính giác bỗng trở nên nhạy bén lạ thường. Nằm trên giường, Tư Hành nghe thấy tiếng chim hót líu lo ngoài cửa sổ, tiếng công nhân vệ sinh quét đường, âm thanh của chiếc chổi lớn bó bằng cành khô cọ xát trên mặt đường nhựa, có tiếng bánh xe qua lại lăn trên mặt đất.
Anh chưa bao giờ biết rằng buổi sáng ngoài cửa sổ lại náo nhiệt đến vậy, cảm giác từng chút từng chút nghe thấy bên ngoài thức tỉnh hình như cũng không tệ.
Hơi thở nhẹ nhàng của Giang Cố phả lên ngực anh, theo khe hở giữa các khuy áo xuyên thấu vào trong, không cần cúi đầu nhìn, anh cũng có thể tưởng tượng ra cảnh Giang Cố đè lên ngực mình, một bên má bị ép vào trông đáng yêu thế nào, nhiệt độ cơ thể gần gũi, cảm nhận nhịp tim của một người khác.
Bàn tay Tư Hành không tự giác vòng lên eo Giang Cố, cơn buồn ngủ không biết từ lúc nào đã quay trở lại, trước khi chìm vào giấc ngủ anh còn nghĩ, nếu mỗi sáng đều được như thế này, có lẽ cũng không tệ.
Bình thường khi Tư Hành nghỉ ngơi ở nhà, buổi sáng mẹ Tư sẽ dậy làm bữa sáng, dù sao nửa tháng Tư Hành mới nghỉ một lần, tần suất này làm bếp một chút cũng không mệt, bình thường bếp núc là thiên hạ của bố Tư.
Không biết khi nào hai đứa nhỏ mới dậy, mẹ Tư chuẩn bị nước dùng và bún xong hết cả, đợi chúng dậy cho vào nồi nấu một chút là có thể ăn.
Chỉ là từ bảy giờ – giờ con trai thường dậy – đợi mãi đến gần chín giờ, trên lầu vẫn không có chút động tĩnh nào.
Mẹ Tư đẩy đẩy chồng: \”Anh lên xem thử đi.\”
Bố Tư ăn no uống đủ đang lật báo từ chối: \”Hai đứa trẻ ở chung một phòng, anh lên sao tiện, không đi đâu.\”
Lỡ như nhìn thấy cái gì không nên nhìn, sau này Tiểu Giang Cố xấu hổ trốn tránh ông, không còn gọi \”chú\” đầy ngưỡng mộ và thân thiết nữa thì sao được.