[Edit/Hoàn] Người Đẹp Ốm Yếu Được Nâng Niu Trong Tim – ❤️ Chương 94: Lì Xì Năm Mới – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit/Hoàn] Người Đẹp Ốm Yếu Được Nâng Niu Trong Tim - ❤️ Chương 94: Lì Xì Năm Mới

Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————

Chương 94:

Đối với Giang Cố mà nói, ngày Tết không phải là một chuyện vui vẻ gì.

Hồi nhỏ cậu sống cùng ông nội. Tết đến, mọi người đều nghỉ ngơi, dù cậu có ra đường bán hàng cũng chẳng thấy bóng người nào, bán đồ đan lát không kiếm được tiền, thời tiết lại lạnh, đốt lửa sưởi thì tốn củi. Mỗi ngày, điều cậu nghe thấy nhiều nhất chính là những lời trách mắng, như thể bớt cho cậu một bữa ăn, giảm đi một khúc củi sưởi thì cuộc sống của ông nội sẽ tốt hơn vậy.

Mãi đến sau này khi cậu đến nhà thầy giáo, cậu mới biết hóa ra ngày Tết có thể có quần áo mới, có thể nhận được bao lì xì, được đồ ăn vặt thỏa thích, có thể cuộn tròn trong một ngôi nhà ấm áp, vừa xem chương trình đêm giao thừa trên tivi, vừa hưởng không khí náo nhiệt.

Đến khi lên đại học, cậu không còn ghét ngày Tết nữa, ngược lại còn có chút thích, bởi vì ngày tết không chỉ là sự đoàn tụ của nhà người khác, mà còn là sự yên ắng khắp mọi nơi. Cậu có thể thoải mái ở lại căn phòng thuê nhỏ bé của mình, không phải xã giao, cũng chẳng cần tiếp đãi ai.

Cậu không hâm mộ ánh đèn sáng rực của nhà người khác. Một chiếc chăn mềm mại, một chiếc máy sưởi nhỏ đã là hạnh phúc lớn nhất của cậu rồi.

Nhưng khi cậu cũng trở thành một phần trong những ánh đèn sáng rực ấy, Giang Cố mới nhận ra rằng ý nghĩa của tết chỉ có thể cảm nhận được khi người ta hạnh phúc đắm chìm trong nó.

Đặc biệt là vào buổi sáng mùng một Tết, khi cậu lần mò dưới gối và tìm thấy một bao lì xì dày cộp.

Còn chưa rửa mặt đánh răng, vừa mở mắt Giang Cố đã ngồi đếm tiền, một bao lì xì đỏ rất dày, đếm nửa ngày, tổng cộng chín mươi chín tờ.

Giang Cố nhìn Tư Hành: \”Chín mươi chín tờ có ý nghĩa gì sao?\”

Tư Hành đỡ cậu ngồi dậy, cẩn thận không để cậu cử động mạnh, tránh làm rách vết thương: \”Ý nghĩa là thật dài thật lâu.\”

Giang Cố: \”Em cũng chuẩn bị cho anh một món quà nè.\”

Tư Hành có chút bất ngờ, không phải bất ngờ vì Giang Cố nhớ chuẩn bị lì xì cho anh, mà bất ngờ vì Giang Cố đang bị nhốt trong bệnh viện, thế mà vẫn cất công chuẩn bị quà cho anh.

Chỉ có điều khi mở chiếc gối anh vẫn thường nằm xuống thì bên dưới trống không, chẳng có gì cả, Tư Hành quay đầu nhìn Giang Cố, cậu ngồi trên giường mỉm cười nhìn anh.

Tư Hành suy nghĩ một lát, lại đi lục tìm trong túi áo của mình, Giang Cố không thể tự mình xuống giường được,  mọi hành động đều cần người giúp đỡ, nên việc để lì xì chỉ có thể là do Đường Triệu giúp cậu vào tối hôm qua.

Nhưng tìm một hồi cũng không thấy.

Tư Hành trở lại bên giường, nhẹ nhàng véo đôi má đã gầy đi không ít sau một ca phẫu thuật của cậu: \”Ở đâu thế?\”

Giang Cố mỉm cười, chu môi về phía anh.

Tư Hành lập tức hiểu ý, cúi xuống hôn nhẹ lên môi cậu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.