Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
Chương 42:
Bên ngoài phòng chăm sóc đặc biệt, Trình Chanh và Tư Hành mỗi người ngồi trên một chiếc ghế. Giang Cố đang ở bên trong, nhưng họ không thể vào gặp. Biết rằng Tư Hành sẽ không rời đi, Trình Chanh chỉ còn cách ra ngoài mua chút đồ ăn, tiện thể mang về cho Tư Hành.
May mà Tư Hành cũng hiểu rằng anh phải ăn no thì mới có sức và tinh thần chăm sóc Giang Cố, nên chẳng cần Trình Chanh thuyết phục nhiều, anh đã ăn hết một bát mì.
Sau khi dọn dẹp xong cái bát trống, Trình Chanh hỏi: \”Hôm nay anh định ở đây suốt à?\”
\”Ừ.\” Tư Hành gật đầu, nói với Trình Chanh: \”Hôm nay phiền cô quá, còn làm lỡ một ngày làm việc của cô. Cô về nghỉ ngơi đi, có tôi ở đây là được rồi.\”
Không thể vào thăm, nên Trình Chanh ở lại đây cũng chẳng có ích gì: \”Trên xe tôi có cái chăn mỏng, tôi đi lấy cho anh. Sáng mai tôi sẽ mang bữa sáng tới, nếu Giang Cố ra ngoài rồi, anh báo tôi một tiếng nhé.\”
Tư Hành không định làm phiền cô thêm: \”Không cần đâu, tôi sẽ gọi trợ lý tới, đợi cậu ấy khá hơn, chúng tôi sẽ mời cô bữa cơm để cảm ơn.\”
Trình Chanh nhìn về phía căn phòng hồi sức, khẽ thở dài: \”Yên tâm đi, Tiểu Cố chắc chắn sẽ không sao đâu.\”
Bên ngoài phòng hồi sức không chỉ có Tư Hành, mà còn có nhiều người nhà của các bệnh nhân khác. Có người trải chăn nằm dưới sàn, không biết đã chờ bao nhiêu ngày, có người chiếm cả ghế dài ba chỗ, ngủ ngáy vang trời.
Còn có một gia đình rõ ràng là từ xa đến, mang theo cả vali, không nỡ tốn tiền thuê khách sạn nên đành chờ ở ngoài phòng hồi sức, tính toán mỗi ngày bệnh nhân nằm trong đó sẽ tốn bao nhiêu tiền thuốc men đắt đỏ.
Mọi lo âu nổi buồn dường như đều ngưng đọng trong từng góc nhỏ của bệnh viện.
Tư Hành chăm chú nhìn vào cánh cửa phòng chăm sóc đặc biệt, hy vọng giây tiếp theo Giang Cố có thể bình an được đẩy ra.
Đường Triệu và Đường Minh nhận được tin liền vội vàng chạy tới, rõ ràng là vừa từ công ty đến. Đường Triệu vò đầu: \”Tình hình thế nào vậy? Viêm ruột thừa sao lại nghiêm trọng như thế? Không phải chỉ cần cắt là xong sao? Sao lại thủng rồi? Nếu đã thủng, chắc chắn là đã phát bệnh một thời gian rồi, không phải chứ, cậu ấy không muốn đến bệnh viện, anh cũng chiều theo à?\”
Đường Minh lay Đường Triệu một cái, lúc này Giang Cố còn đang ở trong đó, tình hình vẫn chưa rõ, người khó chịu nhất chắc chắn là Tư Hành. Nói những lời này chỉ khiến Tư Hành càng tự trách.
Chỉ trong một ngày, râu trên mặt Tư Hành đã mọc lởm chởm, thần thái đầy vẻ mệt mỏi: \”Không phải đã nói là không cần đến sao, đến cũng không gặp được người.\”
Đường Minh: \”Dù sao cũng phải tới xem một chút. Cậu đã ăn gì chưa? Để tôi đi mua ít đồ cho cậu, có ăn no mới có sức mà chờ.\”
Tư Hành: \”Ăn rồi, hàng xóm kế bên mới vừa đi.\”
Đường Triệu bám lấy cửa phòng hồi sức, cố nhìn vào bên trong qua cửa sổ nhỏ, nhưng từ ô cửa đó chỉ có thể thấy một hành lang dài, hai bên hành lang là những phòng bệnh đầy thiết bị, tất cả cửa đều đóng kín, không thể nhìn thấy bên trong là gì.