Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————
Chương 41:
Từ bàn máy tính đến giường chỉ cách một đoạn ngắn, nhưng cũng đủ làm Giang Cố kiệt sức. Dạ dày đau đến mức không thể chịu nổi, may mắn là bên cạnh giường có để sẵn chiếc bình giữ nhiệt, nước bên trong vẫn còn ấm. Cậu uống một viên thuốc, sau đó ngã xuống giường, không dám cử động thêm nữa, vì chỉ cần cử động là cơn đau lại ập tới dữ dội.
Hai tay cậu ôm chặt lấy bụng, nằm co quắp trên giường, trán tì vào đầu gối đã ướt đẫm mồ hôi, trong lòng chỉ mong thuốc nhanh chóng có tác dụng, thật sự rất đau, rõ ràng không có co thắt dạ dày, nhưng cảm giác còn đau hơn cả những cơn co thắt.
Không biết đã bao lâu, cơn đau cuối cùng cũng dịu lại nhờ vào tác dụng của thuốc. Giang Cố ôm bụng, từ từ ngồi dậy, nhìn lại màn hình máy tính, thấy người bạn học tiểu học của cậu đã gửi liên tiếp mấy tin nhắn.
La Tiểu Bình: [Ở làng mình giờ mấy cụ già cũng mất đi nhiều, thế hệ của bố tớ cũng không quen ông ấy, mấy chục năm trôi qua, mọi thứ thay đổi nhiều lắm, người trong làng biết ông ấy nhưng không nhận ra ông ấy nữa.]
La Tiểu Bình: [Ông ấy đến làng hỏi thăm họ Giang, hỏi tên ông nội cậu, biết được ông nội cậu đã mất rồi, thì lại hỏi về cậu.]
La Tiểu Bình: [Từ hồi học cấp ba cậu đã không còn ở làng nữa, cũng chưa từng quay về, nhưng người trong làng biết cậu đỗ vào một trường đại học rất tốt, dù cậu không về nhưng mọi người ở làng cũng thấy tự hào lắm. Khi bố cậu vừa hỏi, mấy người lớn tuổi trong làng nói cậu đã ra ngoài học, không biết ông ấy có đến trường cậu tìm cậu không.]
La Tiểu Bình: [Tôi làm việc ở thành phố, mười ngày nửa tháng mới về một lần, lúc nghe bố tôi bảo có người đến nhà hỏi chuyện đã là hai ngày trước rồi, người cũng đi rồi, bố tôi nói ông ấy mặc vest trông rất lịch sự, có vẻ khá giả.]
La Tiểu Bình: [Dạo này cậu thế nào? Ở thành phố lớn có khó sống không? Nếu khó quá thì về quê đi, nhà cũ của cậu vẫn còn, sửa sang lại một chút cũng có chỗ để về.]
Giang Cố ngồi trước máy tính, nhắn lại cho La Tiểu Bình: [Cảm ơn cậu đã cho tôi biết chuyện này, có dịp lên Bình Kinh chơi, tôi sẽ đón tiếp cậu.]
Gửi xong tin nhắn, Giang Cố đóng khung trò chuyện, cầm bình giữ nhiệt ra rót thêm một cốc nước, rồi trở về phòng nằm xuống giường. Cơn đau dạ dày đã bớt dữ dội hơn, nhưng cả dạ dày và bụng vẫn không thoải mái, cộng thêm việc nghe chuyện Giang Lâm tìm cậu, lòng cậu lại càng bực bội, tâm trạng vui vẻ vì vừa ký hợp đồng xuất bản sách cũng tan biến.
Lúc này ông ta tìm cậu làm gì chứ, chẳng lẽ Giang Triết đã đến mức không ghép thận là không được nữa sao? Nhưng trước đó cậu nghe nói bệnh viện đã có nguồn thận phù hợp rồi mà.
Dù có thật sự cần thận, tìm cậu cũng vô ích, cậu và Giang Triết không cùng nhóm máu. Lần trước cậu nghe Trình Chanh nói Giang Triết là nhóm máu A, trong khi cậu và Trình Chanh đều là nhóm B.