[Edit/Hoàn] Người Đẹp Ốm Yếu Được Nâng Niu Trong Tim – ❤️ Chương 40: Nói Là Tôi Chết Rồi – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit/Hoàn] Người Đẹp Ốm Yếu Được Nâng Niu Trong Tim - ❤️ Chương 40: Nói Là Tôi Chết Rồi

Truyện được đăng ở wattpad QuiinYue.
***
——————————

Chương 40:

Trình Chanh ngồi bệt xuống đất, úp mặt lên đầu gối khóc hồi lâu. Những năm qua cô một mình bươn chải, thực sự rất mệt mỏi. Cô luôn cố gắng giữ vững bản thân, không dám để lộ vẻ yếu đuối, nhưng dù mạnh mẽ đến đâu cũng không thể chịu nổi khi bị mẹ ruột đối xử như vậy.

Giang Cố lấy từ trong nhà ra một hộp khăn giấy, đưa từng tờ cho cô.

Tiếng chuông thang máy vang lên, Tư Hành vừa bước ra đã thấy giấy vương vãi khắp hành lang, Trình Chanh khóc đến sưng cả mặt, mà Giang Cố thì đang ngồi dưới đất.

Anh lập tức nhíu mày, bước tới kéo Giang Cố dậy: \”Sao lại ngồi dưới đất, lạnh lắm.\”

Giang Cố đáp: \”Ngoài trời nóng thế này, sao lạnh được.\” Dù sao cậu cũng coi như tắm uổng công rồi.

Trình Chanh hít mũi, ngẩng đầu nhìn anh. Tư Hành nhìn qua đống hỗn độn dưới sàn: \”Có chuyện gì vậy?\”

Giang Cố đáp: \”Mẹ chị ấy vừa mới đến gây chuyện.\”

Tư Hành lập tức kiểm tra Giang Cố từ đầu đến chân: \”Có làm em bị thương không?\”

Giang Cố lắc đầu: \”Đừng nói là bị thương, bà ấy còn chẳng dám đụng vào em nữa, sợ đụng tới em một cái lại phải đền tiền.\”

Nghe thấy cậu không sao, Tư Hành mới thở phào nhẹ nhõm, nhìn giọt mồ hôi trên trán cậu: \”Vào nhà đi, ngoài này nóng lắm.\”

Trình Chanh cũng từ dưới đất đứng dậy, giọng mũi nghèn nghẹt: \”Tôi sẽ dọn dẹp sạch sẽ, hai người vào nhà đi, cảm ơn Tiểu Cố đã ở lại nói chuyện với chị lâu như vậy.\”

Tư Hành liếc nhìn cô, mới một buổi chiều đã gọi Giang Cố là Tiểu Cố rồi? Mấy tháng nay anh còn chưa dám thay đổi cách xưng hô.

Giang Cố nói: \”Không sao, tối nay chị qua đây ăn cơm đi. Chị như này chắc cũng chẳng có tâm trạng nấu ăn đâu, Tư Hành nấu ăn ngon lắm.\”

Nói rồi cậu quay sang nhìn Tư Hành: \”Được không?\”

Người nấu ăn là Tư Hành, ăn cơm là ở nhà Tư Hành, thế nào cũng phải hỏi ý kiến đương sự, dù rằng có hơi muộn.

Đương sự còn có ý kiến gì được, Giang Cố đã chủ động mời người ta đến nhà ăn cơm, cậu thực sự coi đây là nhà của mình rồi, khoảng cách thân sơ rõ ràng như vậy. Trong lòng có chút không vui vì Trình Chanh đổi cách xưng hô cũng tan biến, anh gật đầu: \”Được.\”

Trình Chanh cũng không khách sáo, về nhà rửa mặt, dọn dẹp đống hỗn độn và những thứ bị đập vỡ. May mắn là nhà cô trống trải, vốn dĩ không có nhiều đồ để đập phá. Sau đó, cô sắp xếp quà du lịch đã chuẩn bị cho Giang Cố và Tư Hành, rồi mới gõ cửa nhà hàng xóm.

Guli – chú mèo nhỏ thích giao lưu, chạy lon ton ra đón khách, rồi dụi dụi vào người cô gái xinh đẹp có mùi thơm thoang thoảng.

Trên đời còn gì chữa lành hơn những bé mèo lông mềm lại thân thiện nữa, chẳng có gì cả!

Vuốt ve Guli, Trình Chanh nhìn ngắm nó, nói thèm thuồng: \”Hay là chị cũng nuôi một con mèo nhỉ, mỗi ngày về nhà, đều có một bé đáng yêu chào đón mình.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.