Editor: Frenalis
Ben trong điện, một tên nô tài đang lăn lộn trên giường, màn giường bị hắn ta kéo ra, khiến mọi người nhìn rõ cảnh tượng bên trong. Đức phi vội vàng kéo vạt áo, mặt đỏ bừng, xuân sắc lộ rõ, nàng ta hoảng sợ ngẩng đầu nhìn ra ngoài, vẻ bình tĩnh thường ngày hoàn toàn biến mất.
Nàng ta muốn xuống giường nhưng hai chân mềm nhũn, cả người đều ngã quỵ trên giường.
Đức phi nắm chặt chăn, đầu óc choáng váng cuối cùng cũng tỉnh táo lại, nàng ta không thể giữ bình tĩnh được nữa, tại sao Hoàng Thượng lại ở đây?!
Cảnh tượng trong điện khiến chúng nô tài xung quanh sợ hãi quỳ rạp xuống, hận không thể biến mất. Trong chốc lát, bầu không khí trong Dực Hòa cung trở nên ngưng trọng, khiến người ta toát mồ hôi lạnh, im lặng như tờ.
Quy Thu nhìn thấy cảnh tượng bên trong điện, cả người đều choáng váng ra.
Ánh mắt dừng lại trên người tên nô tài kia, nàng ta không sao kìm được kinh hãi, như thế nào lại……
Hoàng Hậu cau mày nhìn rõ cảnh tượng trước mắt, cũng không khỏi nín thở.
Gièm pha gì có thể khiến một người vạn kiếp bất phục?
Đối với nữ nhân hoàng thất mà nói, rất đơn giản, chỉ cần khiến nàng ta không còn trong sạch, đơn giản đến mức khiến người ta buồn nôn.
Tên nô tài kia lăn lộn dập đầu:
\”Hoàng Thượng tha mạng! Hoàng Thượng tha mạng!\”
Đàm Viên Sơ nhìn Đức phi với ánh mắt lạnh lẽo, thanh âm lạnh như băng:
\”Cút hết đi!\”
Chuyện xấu hổ của hoàng thất, không ai muốn biết, Hứa Thuận Phúc vội vàng dẫn mọi người lui ra.
Hắn ngẩng đầu nhìn trời, trong lòng hiểu rõ, bất kể hôm nay Đức phi có bị hãm hại hay không, thì cũng đã hoàn toàn xong đời!
Hoàng Thượng sẽ không giữ lại Đức phi để làm hoàng thất phải hổ thẹn, làm hoàng trưởng tử phải hổ thẹn.
Một cơn gió lạnh thổi qua rừng trúc, Hứa Thuận Phúc bỗng rùng mình, rốt cuộc là ai có năng lực như vậy có thể tính kế Đức phi đến mức này?
Trong nội điện, Đức phi siết chặt tay cố gắng lấy lại chút lý trí. Ngửi thấy mùi hương trong phòng, rồi nhìn tên nô tài đang nằm dưới đất, nàng ta lập tức hiểu mình đã bị hãm hại.
Đức phi lồm cồm bò xuống đất, vẻ mặt hoảng hốt, một lúc sau nàng ta bật khóc:
\”Hoàng Thượng! Thần thiếp bị người ta hãm hại! Xin người minh xét!\”
Đàm Viên Sơ nghe vậy, cười mỉa mai.
Đức phi thật sự coi hắn là kẻ ngốc sao?
Quy Thu canh giữ bên ngoài, vừa thấy hắn liền lập tức hô lên báo động cho người bên trong, việc Đức phi dan díu với nô tài không phải lần đầu tiên, nếu không, làm sao Quy Thu lại hành động thuần thục như vậy? Edit tại Facebook Frenalis và wpad Frenalis
Cái gọi là bị người ta hãm hại của Đức phi là chỉ điều gì?
Chẳng lẽ là chỉ việc dan díu bị bại lộ, bị người ta thiết kế để hắn đích thân bắt gian tại trận?