Editor: Frenalis
Ở Bảo Tương lâu, Đức phi đã sớm nhận được tin tức, Hứa Thuận Phúc còn chưa tới, không khí trong Bảo Tương lâu đã căng thẳng. Đức phi quay đầu nhìn Quy Thu:
\”Ngươi bị người ta nhìn thấy?\”
Quy Thu biến sắc: \”Không thể nào!\”
Đức phi không nhanh không chậm bước đến trước mặt nàng ta, vừa dứt lời, Đức phi đã giáng một cái tát lên mặt nàng ta. Quy Thu bị đánh ngã dúi dụi, nàng ta cắn răng không dám phát ra tiếng động.
Đức phi không hề nương tay, má nàng ta nóng rát, nàng ta che mặt muốn nói gì đó nhưng bị Đức phi ngắt lời:
\”Ngu xuẩn, ngươi không để lại dấu vết, Hứa Thuận Phúc sao lại đến đây?\”
Quy Thu lập tức im bặt, nàng ta nuốt nước bọt, nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của Đức phi, nàng ta phịch một tiếng quỳ xuống đất, trán lấm tấm mồ hôi.
Lục Tùng lén liếc mắt ngăn cản Đức phi, thấp giọng khuyên nhủ: \”Nương nương, Hứa công công sắp đến rồi.\”
Đức phi rốt cuộc cũng kiềm chế cảm xúc, nàng ta liếc nhìn Quy Thu:
\”Còn cần ta dạy ngươi phải làm sao nữa? Dọn dẹp sạch sẽ đi!\” Edit tại Facebook Frenalis và wpad Frenalis
Quy Thu vội vàng gật đầu, nàng ta nhìn Lục Tùng với vẻ mặt phức tạp, bọn họ từ trước đến nay nước sông không phạm nước giếng, không ngờ hắn lại nói đỡ cho nàng ta. Quy Thu cúi đầu lui xuống.
Khi Hứa Thuận Phúc đến, cửa điện Bảo Tương lâu đóng chặt, Đức phi nhìn thấy hắn, ra vẻ ngạc nhiên:
\”Hứa công công sao lại đến đây? Chẳng lẽ Hoàng Thượng muốn ta ra ngoài?\”
Giọng nàng ta ôn hòa, nhắc đến việc bị cấm túc vẫn bình tĩnh, Hứa Thuận Phúc cảm thấy hơi lúng túng. Hắn không tin Đức phi không biết gì, hành cung ồn ào như vậy, chỉ cần không phải người điếc thì Đức phi cũng nên nghe được tin tức.
Hứa Thuận Phúc giải thích mục đích đến đây với thái độ khá tốt:
\”Cấm quân phát hiện thi thể Lưu thị dưới hồ, có người nói thấy Quy Thu trong cung của nương nương đẩy Lưu thị xuống nước, Hoàng Thượng sai nô tài đến mời Đức phi nương nương qua đó một chuyến.\”
Nghe Hứa Thuận Phúc nói, ánh mắt Đức phi lạnh đi trong thoáng chốc, rồi nàng ta ngước mắt lên, lại ngạc nhiên:
\”Quy Thu? Công công có phải hiểu lầm gì không?\”
Hứa Thuận Phúc cười mà không nói.
Thấy vậy, Đức phi hiểu ra, nàng ta gật đầu: \”Nếu đã vậy, ta sẽ đi với công công một chuyến.\”
Hứa Thuận Phúc không nhúc nhích, hắn nhìn phía sau Đức phi, không thấy Quy Thu liền nghi hoặc hỏi:
\”Nương nương, Quy Thu đâu rồi?\”
Đức phi vỗ trán, lắc đầu: \”Ta suýt nữa thì quên, Quy Thu vừa rồi pha trà cho ta, ta sẽ sai người đi tìm.\”
Hứa Thuận Phúc ngăn cản nàng ta, cung kính nói:
\”Để nô tài sai người đi.\”
Hắn liếc nhìn nô tài bên cạnh, người đó liền quay người rời đi.