Editor: Frenalis
Thu Ngưng đã chết?!
Cả điện xôn xao.
Vân Tự không khỏi ngẩng đầu nhìn Hứa Thuận Phúc. Hứa Thuận Phúc đang nói: \”Nô tài đến nơi đã cho người đi mời ngỗ tác.\”
Ít nhất phải tra ra Thu Ngưng là tự sát hay bị sát hại.
Đàm Viên Sơ trầm mặt. Trong điện, mọi người đều nhìn về phía Dung chiêu nghi. Thu Ngưng vừa chết, rõ ràng có uẩn khúc, mà Thu Ngưng lại là người của Trường Xuân cung, nếu không có chứng cứ nào khác, nghi phạm lớn nhất lúc này chính là Dung chiêu nghi.
Dung chiêu nghi nói nàng ta không sai Thu Ngưng đi mời Hoàng Thượng, nhưng ai biết có thật sự là vậy không?
Nói đến đây, giọng Hứa Thuận Phúc bỗng chần chừ, hắn ngẩng đầu liếc nhìn Vân Tự.
Vân Tự nhíu mày. Thu Ngưng treo cổ ở Trường Xuân cung, dù là tự sát hay không thì liên quan gì đến nàng?
Chẳng lẽ nàng có thể ra tay giết người ở Trường Xuân cung hay sao?
Có người nhận ra ánh mắt của Hứa Thuận Phúc, vội hỏi: \”Hứa công công còn phát hiện manh mối gì khác?\”
Hoàng Hậu cũng nhíu mày nhìn về phía Hứa Thuận Phúc. Hứa Thuận Phúc ậm ừ cúi đầu, vẫy tay ra hiệu cho người mang đồ vật lên:
\”Nô tài đến nơi, còn phát hiện một phong thư sám hối bên cạnh thi thể Thu Ngưng.\”
Lá thư được trình lên trước mặt Đàm Viên Sơ. Đàm Viên Sơ nhìn Vân Tự, rồi mới nhận lấy lá thư. Sau khi xem xong nội dung, sắc mặt hắn chợt lạnh đi.
Lá thư được truyền đến tay Hoàng Hậu. Hoàng Hậu cũng kinh ngạc nhìn về phía Vân Tự.
Vân Tự ngơ ngác. Nàng mơ hồ cảm thấy lá thư sám hối này chắc chắn có liên quan đến mình, nhưng nàng không thể nào nghĩ ra Thu Ngưng và nàng có liên quan gì đến nhau?
Nàng chau mày, buồn bực hỏi: \”Hoàng Thượng, trong thư viết gì vậy?\”
Đàm Viên Sơ không nói gì, ra hiệu cho Hứa Thuận Phúc đưa thư cho Vân Tự xem. Vân Tự vẻ mặt khó hiểu nhận lấy, sau khi xem xong nội dung, nàng trợn tròn mắt.
Trong thư viết, nàng vẫn luôn ghi hận Tô tiệp dư và Dung chiêu nghi, nên đã sai khiến Thu Ngưng mưu hại Tô tiệp dư, rồi đổ tội cho Dung chiêu nghi.
Mọi chuyện được viết ra cứ như thật.
Xét cho cùng, ai cũng biết nàng và Dung chiêu nghi bất hòa, mà nàng và Tô tiệp dư cũng từng xảy ra vài lần mâu thuẫn. Lần Trường Nhạc điện bị cháy, Tô tiệp dư và Dung chiêu nghi thậm chí còn cùng nhau nhằm vào nàng. Nếu nàng là người hẹp hòi, ghi hận trong lòng cũng là điều bình thường.
Nhưng là….
Vân Tự ngẩng đầu, vẻ mặt khó tin: \”Hoàng Thượng, người sẽ không tin những lời vô căn cứ này chứ?\”
Dung chiêu nghi thấy vậy, ánh mắt lóe lên, nàng ta định lên tiếng nhưng nhớ tới ánh mắt vừa rồi của Đàm Viên Sơ, cuối cùng đành nhịn xuống.
Nhưng nàng ta nhịn được, không có nghĩa là người khác cũng sẽ im lặng. Đức phi vẫn luôn im lặng bỗng nhìn Vân Tự:
\”Không biết trong thư viết gì, chuyện liên quan đến Hoàng Thượng, Vân tiệp dư không ngại đọc to nội dung bức thư ra, dù là lời nói vô căn cứ, cũng phải để mọi người biết được sự thật, nếu không e rằng sẽ khiến người ta cảm thấy bất công.\”