Editor: Frenalis
Đàm Viên Sơ nhíu mày không rõ. Khi nàng chuẩn bị quỳ xuống hành lễ, hắn lên tiếng gọi: \”Lại đây.\”
Sắc mặt Tô quý tần nhạt đi rất nhiều, không còn vẻ tươi cười như trước, mà trở nên lạnh nhạt như thường ngày.
Đàm Viên Sơ dường như không nhận ra sự khác thường của nàng ta, hướng Vân Tự vẫy tay. Vân Tự nhìn hắn, rồi lại liếc nhìn Tô quý tần, có chút do dự, một lúc sau mới chậm rãi bước tới.
Khi nàng đến gần, Đàm Viên Sơ đưa tay khẽ chạm vào trán nàng, cảm nhận được chút lạnh lẽo, hắn lạnh mặt nói: \”Vừa khỏi bệnh đã ra ngoài hứng gió lạnh, muốn nằm liệt giường thêm nửa tháng nữa sao?\”
Nghe như trách cứ, nhưng ai cũng nghe ra được ý quan tâm thật lòng trong lời nói của hắn.
Vân Tự nắm chặt cành mai, khẽ mở miệng, dường như muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng chỉ ủ rũ cụp mắt xuống: \”Nô tỳ không sao.\”
Tô quý tần thấy sau khi Vân Tự xuất hiện, Hoàng Thượng liền dồn hết sự chú ý lên người nàng, trong lòng có chút bực bội. Vân Tự thì có thể có chuyện gì chứ?
Hứng gió lạnh? Tô quý tần liếc nhìn áo choàng trên người Vân Tự.
Năm ngoái Nam Hào có cống nạp một ít da lông chồn, Hoàng Thượng sai người đưa đến cung Từ Ninh một ít, số còn lại đều ở trong kho riêng của Hoàng Thượng. Tô quý tần không ngờ lại thấy nó trên người Vân Tự. Nàng ta được Hoàng Thượng coi trọng, nhưng cũng chưa từng được ban thưởng như vậy.
Nhìn xem, Vân Tự được nuông chiều đến mức chẳng ra dáng một nô tài!
Tô quý tần thầm mắng không thôi, nàng ta siết chặt khăn tay. Khoảng thời gian ở trong hậu cung cũng khiến nàng ta khôn ra được một chút. Không tỏ ra khó chịu, nàng ta ngẩng lên nhàn nhạt nói: \”Mấy hôm nay không thấy Vân Tự cô nương, ta còn đang tò mò, thì ra là bị bệnh. Giờ đã khỏi hẳn rồi sao?\”
Vân Tự hướng Tô quý tần hành lễ: \”Làm Tô quý tần phải nhớ đến, nô tỳ đã khỏe rồi.\”
Tô quý tần nghẹn lời. Thật biết cách làm mình nổi bật! Ai thèm nhớ đến nàng chứ?
Đàm Viên Sơ nhìn Vân Tự, thấy nàng cung kính như vậy, trong lòng hiểu rõ nàng đang không vui.
Nhưng nàng không vui vì cái gì? Vì hắn cùng Tô quý tần thưởng mai?
Đàm Viên Sơ thầm cười lạnh, không khỏi nhớ đến chuyện tháng trước…
Lúc đó Vân Tự mới bị bệnh một hai ngày, phong hàn đến dữ dội, nàng ngủ cũng không yên giấc, gương mặt đỏ bừng vì sốt, cả người nóng ran nằm trên giường khó chịu rên hừ hừ.
Thái y kê thuốc, nhưng mãi không thấy hiệu quả.
Đàm Viên Sơ đến thăm nàng. Nàng nằm trong lòng hắn, nắm chặt tay áo hắn, nước mắt lã chã rơi, thỉnh thoảng lại gọi tên hắn.
Nàng vốn hay khóc, nhưng thường chỉ khóc trên giường, trong đó ba phần là thật, bảy phần là giả vờ. Duy chỉ có lần này, Đàm Viên Sơ nhận ra nàng thật sự khó chịu, bệnh đến mức thần trí không rõ ràng.
Đàm Viên Sơ ôm người trong lòng, sắc mặt âm trầm rõ rệt. Ai cũng biết phong hàn có thể lấy mạng người. Hắn lạnh lùng nhìn các thái y đang toát mồ hôi lạnh: \”Một cơn phong hàn mà cũng không trị được, trẫm nuôi các ngươi để làm gì?\”