[Edit – Hoàn] Mưu Cầu Thượng Vị – Ốc Lí Đích Tinh Tinh – Chương 51: Lục Tùng – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Mưu Cầu Thượng Vị – Ốc Lí Đích Tinh Tinh - Chương 51: Lục Tùng

Editor: Frenalis

Vân Tự ngủ không ngon giấc.

Hôm sau chưa đến giờ Mẹo, bên giường vừa có động tĩnh, nàng liền mơ màng tỉnh dậy theo.

Trong điện đèn đuốc mờ ảo, nghe thấy tiếng động, Đàm Viên Sơ kinh ngạc nhìn sang, thấy nữ tử đang cố gắng ngồi dậy, việc đầu tiên là đánh giá khắp giường.

Đàm Viên Sơ bỗng nhớ tới đêm qua nàng nói muốn quay về, bị hắn ngăn lại, kết quả nàng lo lắng đến mức sắp khóc: \”Nô tỳ sợ làm bẩn long sàng.\”

Sợ làm bẩn giường là giả, sợ phạm tội khi quân mới là thật.

Nhưng lúc đó, Đàm Viên Sơ dù vô tình cũng không thể để nàng rời đi giữa đêm, nếu không người khác sẽ nghĩ gì về nàng?

Dù vậy, nàng vẫn thức dậy một lần giữa đêm.

Cả đêm nàng ngủ không yên giấc, Đàm Viên Sơ cũng không muốn để nàng tiếp tục trằn trọc, dù sao cũng là do hắn nhất thời ham muốn mới gây ra phiền phức này, hắn tiến lên giữ vai nàng, nói nhỏ:

\”Ngủ thêm một lát đi, tỉnh rồi bảo cung nhân thay chăn đệm là được.\”

Hứa Thuận Phúc đứng bên cạnh muốn nói lại thôi.

Đàm Viên Sơ không để ý tới, lúc ân ái thì thích nàng, xong việc lại chê nàng dơ bẩn? Đàm Viên Sơ không đến mức kinh tởm như vậy.

Vân Tự ngẩn người, đêm qua nàng bị hắn lôi kéo hồ nháo, nửa đêm lại lo lắng đề phòng, đúng là cả đêm không ngủ, giờ nghe hắn nói vậy, cơn buồn ngủ lại ập đến, nhưng nàng vẫn còn chút lý trí:

\”Nhưng mà……\”

Đàm Viên Sơ hỏi nàng: \”Không buồn ngủ?\”

Vân Tự im lặng, nếu nàng nói không buồn ngủ, Đàm Viên Sơ chắc chắn sẽ lôi nàng dậy.

Vân Tự lại chui vào chăn, mơ màng nhìn Đàm Viên Sơ, nhưng không khí yên tĩnh khiến người ta buồn ngủ, không đợi Đàm Viên Sơ rửa mặt chải đầu xong, nàng đã ngủ thiếp đi.

Đàm Viên Sơ nhìn đôi môi nhợt nhạt của nàng lộ ra vẻ yếu ớt, hắn khẽ nhíu mày.

Trước khi đến Ngự Thư Phòng, hắn day day mi tâm: \”Chờ nàng tỉnh lại, gọi thái y đến xem.\”

Hứa Thuận Phúc vâng dạ. Đàm Viên Sơ rời đi hồi lâu, đến khoảng giữa trưa Vân Tự mới tỉnh lại, bụng có chút khó chịu, cả người càng thêm mệt mỏi.

Màn giường được vén lên, lộ ra Thu Viện: \”Cô nương dậy thôi ạ.\”

Vân Tự liếc nhìn vết máu đỏ sẫm trên giường, chỉ cảm thấy không nỡ nhìn thẳng, dù sao nàng cũng là nữ tử, khó tránh khỏi xấu hổ, nàng rũ mắt xuống thấp giọng nói: \”Dậy.\”

Thu Viện vẫn giữ vẻ thản nhiên, thấy vậy, Vân Tự cũng dần bình tĩnh lại. Thu Viện sửa sang lại váy áo cho nàng xong, cùng cung nhân thay chăn đệm, ngoài điện vang lên giọng Lộ Nguyên:

\”Cô nương dậy chưa ạ? Thường thái y đến rồi.\”

Vân Tự không biết chuyện gì, ngạc nhiên ngẩng đầu nhìn Thu Viện.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.