Editor: Frenalis
Bạch Thược trở về tay không. Tô tiệp dư ý thức được điều gì, sắc mặt vô cùng khó coi. Bạch Thược quỳ trên mặt đất, ngập ngừng kể lại đầu đuôi câu chuyện.
Đột nhiên, bên chân Bạch Thược vang lên tiếng ngọc vỡ. Nàng ta nhìn lại, nhận ra đó là ngọc như ý mà Hoàng Thượng ban thưởng cho chủ tử khi mới được thăng lên quý tần. Chủ tử từng rất yêu thích nó.
Nhưng đó chỉ là chuyện của trước kia.
Tiếng ngọc vỡ thanh thúy khiến hai người chủ tớ trong điện sực tỉnh. Tô tiệp dư suýt nữa thì rơi lệ: \”Thật khinh người quá đáng!\”
Bạch Thược thở dài, nhỏ giọng nói: \”Chủ tử, đợi hết hạn cấm túc, người hãy đến xin lỗi nương nương đi ạ.\”
Trong điện tĩnh lặng hồi lâu, Tô tiệp dư khẽ mấp máy môi, ánh mắt khiến Bạch Thược có chút sợ hãi. Chỉ nghe Tô tiệp dư nói: \”Ta đương nhiên sẽ đến \”xin lỗi\” nàng ta.\”
Trung Tỉnh điện trước nay chưa từng thiếu đồ của nàng ta, vậy mà lại cố tình thiếu đúng lúc nàng ta bị cấm túc. Nàng ta không tin Hoàng Hậu nương nương không biết chuyện này. Hoàng Hậu làm vậy chẳng phải là muốn nói cho nàng ta biết, không có sự che chở của Hoàng Hậu, nàng ta chẳng là gì trong hậu cung này sao?!
Vân Tự cố ý tra tấn nàng ta đã đáng giận, Hoàng Hậu thờ ơ chẳng lẽ lại vô tội?
Bạch Thược không biết chủ tử đang nghĩ gì. Nàng ta nhìn sắc mặt chủ tử, trong lòng có chút bất an. Chủ tử hẳn là đã hiểu ra mọi chuyện rồi chứ?
*****
Mười ngày trôi qua trong chớp mắt.
Khác với Thanh Ngọc uyển đang nóng lòng chờ đợi, Chử Án cung lại có chút rối ren trước thềm trừ tịch.
Một ngày trước thềm năm mới, trong Chử Án cung, Tùng Phúc vừa gãi đầu vừa do dự nói: \”Đây là cung yến năm mới đầu tiên của nương nương sau khi có phẩm vị. Lâm thái y cũng nói nương nương tĩnh dưỡng rất tốt, rất thích hợp ra ngoài hóng mát một chút.\”
Hắn không nói rõ, nhưng ý tứ chính là cảm thấy tiếc cho nương nương. Edit tại Facebook Frenalis và wpad Frenalis
Thu Viện nhíu mày, nàng ấy luôn mong mọi chuyện ổn thỏa: \”Tô tiệp dư đã gặp Kỳ quý tần nhưng đến nay vẫn chưa có động tĩnh gì. Không ai biết các nàng đang âm mưu điều gì. Nương nương mang thai chưa được bốn tháng, nô tỳ sợ có kẻ sẽ ra tay trong yến tiệc.\”
Cung yến năm mới người đông đúc, dù có cẩn thận đến đâu cũng khó tránh khỏi sơ suất.
Khúc ma ma bưng thuốc bổ vào, nghe thấy cuộc trò chuyện của ba người chủ tớ bèn mỉm cười. Bà ấy nhìn nương nương đang rối rắm, cung kính nói: \”Nương nương ở trong điện đã lâu, nên ra ngoài hít thở không khí. Hơn nữa, từ khi mang thai, nương nương vẫn chưa gặp Thái Hậu nương nương phải không?\”
Khúc ma ma nhìn bụng Vân Tự hơi nhô lên, thanh âm ôn hòa hơn rất nhiều: \”Thái Hậu nương nương không thích gặp nhiều người, nhân dịp cung yến năm mới, nương nương hãy dẫn tiểu chủ tử đến thỉnh an Thái Hậu.\”