Editor: Frenalis
Không ai biết đêm hoang đường ở Chử Án cung.
Ánh nắng chiếu vào trong điện, Vân Tự nằm trên giường vùi đầu vào chăn gấm, chỉ lộ ra một ít tóc đen. Hai tay nàng có chút ê ẩm, khiến nàng không dám ngẩng đầu lên.
Có người bế nàng dậy, nàng đoán được là ai bèn khẽ kêu một tiếng. Nàng không nhìn rõ người đó, chỉ thấy tấm lưng trần của mình bại lộ dưới ánh nắng, tấm lưng mảnh khảnh, eo thon, thân mình run rẩy. Ánh mắt người nọ dừng lại một chút, rồi khoác thêm áo ngoài cho nàng che đi xuân sắc. Thanh âm hắn có chút khàn khàn: \”Đừng làm khổ chính mình.\”
Vân Tự không ngờ hắn vẫn còn ở đây, nàng tính toán một chút mới phát hiện hôm nay hắn không thiết triều.
Sự xấu hổ vốn chỉ có ba phần bỗng chốc tăng lên bảy phần, hai má nàng ửng hồng, không dám ngẩng đầu lên chỉ khẽ hỏi: \”Sao người còn ở đây?\”
Nàng không ngẩng đầu nhưng lại liếc thấy đôi tay đang ôm eo mình, những ngón tay thon dài rõ ràng đặt trên eo nàng một cách tự nhiên, như thể đôi tay này đêm qua chưa từng làm gì.
Vân Tự không thể giả vờ như không có chuyện gì xảy ra, nàng đưa tay che mặt.
Không nhịn được nhớ đến ánh mắt ẩn ý cùng sự không tán đồng của Thu Viện khi nàng gọi nước đêm qua, Vân Tự có chút đau đầu.
Nàng nhỏ giọng oán trách: \”Thần thiếp không còn mặt mũi gặp ai nữa.\”
Người nọ không hề nao núng, thậm chí còn thấp giọng hỏi nàng: \”Ai dám chê cười nàng?\”
Dường như chỉ cần nàng nói ra tên, hắn sẽ thay nàng làm chủ. Vân Tự lại nghẹn lời.
Người phía sau vẫn chậm rãi hỏi: \”Lúc ở hành cung chẳng phải nàng rất mạnh dạn sao, sao bây giờ lại e thẹn thế này?\”
Vân Tự nghe hắn nhắc lại chuyện cũ, xấu hổ đến mức co cả ngón chân lại. Hai chuyện này sao có thể giống nhau chứ?
Lúc đó là nhất thời không kiềm chế được, hiện giờ nàng đang mang thai, không nên làm chuyện này. Nàng bực bội đẩy hắn, nhỏ giọng nói: \”Người đừng nói nữa!\”
Đàm Viên Sơ thấy nàng thật sự giận bèn không nói nữa, mà chuyển sang hỏi: \”Hay là để ta cho gọi thái y đến xem?\”
Đàm Viên Sơ cảm thấy hắn đã rất cẩn thận, chỉ cần nàng hơi tỏ vẻ không khỏe, hắn liền không dám tiếp tục, từng chút từng chút đều chiều theo ý nàng.
Chỉ tiếc, người nào đó lúc ban ngày tỉnh táo lại không chịu thừa nhận. Edit tại Facebook Frenalis và wpad Frenalis
Nghe hắn nói vậy, Vân Tự chỉ nghĩ đến ánh mắt không tán đồng của Lâm thái y và Khúc ma ma, nàng cảm thấy da đầu tê dại, vội vàng túm chặt ống tay áo Đàm Viên Sơ, mặc kệ xấu hổ:
\”Không được gọi.\”
Lâm thái y mỗi ngày đều đến bắt mạch cho nàng, đến lúc đó sẽ tự biết nàng có bị sao không.
Nếu cố ý gọi đến, chẳng phải là tự rước xấu hổ vào thân sao.
Đàm Viên Sơ thấy nàng sắc mặt hồng hào, không có vẻ gì là không khỏe nên cũng không cưỡng cầu, gật đầu đồng ý, sau đó mới thong thả nói: