Editor: Frenalis
Đàm Viên Sơ vẫn luôn biết hắn không phải là một quân tử đoan chính cấm dục, nếu đúng như vậy, hắn sẽ không bắt đầu có vướng mắc với Vân Tự ở Hòa Nghi điện.
Bên trong điện tối tăm, hắn vuốt ve gương mặt nữ tử, dưới lòng bàn tay là làn da mịn màng, nàng khẩn trương đứng thẳng trong điện, đôi mắt ngấn lệ suýt nữa thì quỳ xuống.
Nói thế nào nhỉ, nàng chỉ khi chưa đắc ý mới có thể đối với hắn nhu tình mật ý.
Lúc Lư tần còn sống, mối quan hệ giữa hai người bề ngoài là hắn chủ động, trên thực tế vẫn luôn là nàng ngấm ngầm quyến rũ.
Ngày xưa Đàm Viên Sơ nhịn được, cho dù hắn biết rõ nữ tử này đối với hắn có mục đích khác.
Nhưng chờ nàng có được vị phân, có thể thấy rõ ràng, nàng dần dần trở nên qua loa.
Nàng rất tỉnh táo, hiện giờ lại đang mang thai, chỉ cần nàng bình an sinh hạ hoàng tử, cho dù ngày sau hắn đối với nàng có thay đổi tâm tư cũng sẽ ban thêm ân điển cho nàng, giống như Đức phi và Kỳ quý tần trước đây.
Nàng đã đạt được mục đích, vì thế hắn trở nên không còn quan trọng nữa.
Chỉ có một ngọn nến le lói trong điện, ánh sáng lờ mờ, Đàm Viên Sơ nhắm mắt lại, không nhìn rõ cảm xúc của hắn, ngón tay thon dài của hắn nhẹ nhàng gõ lên ngự án, trong điện vang lên một tràng tiếng động có tiết tấu mà nặng nề.
Không ai biết đêm nay Đàm Viên Sơ đang suy nghĩ điều gì.
Ánh mắt hắn dừng lại ở góc điện, trong điện yên tĩnh, ánh mắt hắn càng thêm sâu thẳm.
Chậu bạch ngọc lan trong Dưỡng Tâm điện không biết từ khi nào đã được thay bằng hoa trà, ánh trăng nhàn nhạt chiếu lên những bông hoa trà trắng, toát lên vẻ nhu nhược động lòng người.
Hoa trà nở vào tháng mười. Mà hiện giờ đúng lúc là tháng mười.
Vân Tự đi một chuyến Dưỡng Tâm điện, cảm xúc về chuyện hoa trà kỳ thật đã phai nhạt rất nhiều.
Cho đến hôm sau thỉnh an, Vân Tự nhận thấy mọi người đều đang bàn tán về nàng, lời nói ra vào đều là hâm mộ Đàm Viên Sơ coi trọng nàng.
Vân Tự nghe nửa canh giờ lời chua chát, chờ thỉnh an kết thúc, Hoàng Hậu nương nương nhìn nàng một cái, lắc đầu nói:
\”Giai đoạn đầu mang thai không dễ dàng, ngươi không cần ngày nào cũng đến thỉnh an.\”
Hàng mi Vân Tự run lên, nàng hiểu được hàm ý trong lời nói của Hoàng Hậu nương nương, lần đầu tiên đưa tay ra đỡ lấy bụng mình trước mặt mọi người, giây sau, nàng khom người đáp lời:
\”Thần thiếp đã rõ.\”
Mang thai là chuyện tốt, được sủng ái cũng là chuyện tốt, nhưng trong cung hiện giờ chỉ có mình nàng được sủng ái, lại chỉ có mình nàng mang thai, thì chưa chắc đã là chuyện tốt.
Mọi người sẽ dồn sự chú ý vào nàng.
Vân Tự trở về Chử Án cung, việc đầu tiên là sai Thu Viện đến Kính Sự Phòng lấy lục đầu bài của nàng xuống. Theo lý mà nói, khi nàng được xác nhận có thai, lục đầu bài nên được gỡ xuống, nhưng Hoàng Thượng và Hoàng Hậu đều không hạ lệnh, nên lục đầu bài của nàng vẫn luôn treo ở Kính Sự Phòng.