Editor: Frenalis
Vân Tự ngẩn người ra một lúc, nàng khẽ hít mũi đáng thương mà ngước nhìn Đàm Viên Sơ, dường như không hiểu ý hắn.
Đàm Viên Sơ cũng không giải thích thêm.
Hắn chỉ đứng dậy, sau đó ngồi xuống bên cạnh nàng, đẩy bát cháo loãng sang một bên, rồi lại đưa cho nàng một chiếc bát sạch sẽ khác, tự mình gắp đồ ăn rồi đút cho nàng:
\”Còn nuốt trôi được không?\” Không đợi Vân Tự trả lời, Đàm Viên Sơ lại lạnh nhạt nói thêm: \”Nói thật.\”
Vân Tự chần chừ gật đầu.
Đàm Viên Sơ gắp thức ăn cho nàng, hắn còn nhớ rõ lời Thu Viện dặn, bỏ qua những món thanh đạm, bắt đầu từ những món dễ ăn, từng món từng món gắp cho nàng.
Vân Tự ngoan ngoãn cầm lấy đũa, ăn hết những món hắn gắp.
Gặp món không thích, nàng liền đẩy bát sang một bên rồi cắn môi liếc nhìn Đàm Viên Sơ. Hắn không nói gì, nhưng chỉ cần nàng không động đũa vào món nào, hắn liền không gắp thêm món đó nữa. Chờ một bát cơm hết sạch, nàng liền kéo tay áo hắn, bĩu môi nói:
\”Thật sự ăn không nổi nữa.\”
Đàm Viên Sơ rốt cuộc dừng tay, lấy khăn lụa lau lau ngón tay, thản nhiên nói: \”Ta sẽ đưa một ma ma dinh dưỡng đến đây hầu hạ nàng, đừng nghĩ tái phạm.\”
Là hắn sơ suất, quên mất bên cạnh nàng toàn là những người không hiểu chuyện, ngày thường nhìn thì có vẻ dùng được, nhưng khi nàng mang thai lại không thể giúp đỡ nàng nhiều.
Vân Tự mở to mắt, nhỏ giọng lẩm bẩm: \”Danh dự của thần thiếp trong lòng người kém cỏi đến vậy sao?\”
Nàng chợt nhớ ra mình đã được thăng vị, không nên tự xưng là tần thiếp nữa.
Đàm Viên Sơ không để ý đến nàng, hướng ra ngoài gọi một tiếng, Hứa Thuận Phúc cùng đám người bước vào, Đàm Viên Sơ không nhìn hắn, trực tiếp nhìn về phía Thu viện:
\”Về sau nếu nàng ấy lại muốn chứng nào tật nấy, không cần trẫm phải nhiều lời, ngươi cứ tự mình đến Thận Hình Tư lĩnh phạt đi.\”
Giọng hắn nhàn nhạt không hề có chút tức giận, nhưng không ai dám xem thường lời hắn nói, cung nhân trong điện bị dọa đến toát mồ hôi trán, đều quỳ xuống tuân theo.
Vân Tự nghẹn lời, đến mức đó sao?
Dùng xong bữa trưa, có quan viên cầu kiến, Đàm Viên Sơ liếc nhìn nữ tử một cái bèn xoay người định đi, kết quả bị nữ tử giữ chặt tay áo. Đàm Viên Sơ dừng lại, chậm rãi chờ nàng lên tiếng. Edit tại Facebook Frenalis và wpad Frenalis
Nàng cúi đầu, thử hỏi: \”Người còn giận thần thiếp sao?\”
Đàm Viên Sơ cảm thấy nàng biết rõ còn cố hỏi, hắn liếc nhìn cung nhân trong điện, mọi người vội vã cúi đầu, hắn mới rút tay áo khỏi tay nữ tử. Thấy nàng nhíu mày bất an, hắn nhẹ nhàng nâng cằm nàng lên, lòng bàn tay lướt qua môi nàng, rồi cúi đầu, hai đôi môi ấm áp chạm vào nhau.
Chỉ một cái chạm nhẹ rồi rời ra.
Vân Tự lại cảm thấy trong lòng căng thẳng, không nhịn được nuốt nước miếng.
Hình như hắn cong môi cười, nhưng khi Vân Tự nhìn kỹ lại thì hắn đã khôi phục vẻ mặt bình thản. Vân Tự không cho rằng đó là ảo giác của mình, bởi vì Đàm Viên Sơ ý vị thâm trường mà nói: