[Edit Hoàn] Lừa Nhau – Lãnh Sơn Tựu Mộc – Chương 51 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit Hoàn] Lừa Nhau – Lãnh Sơn Tựu Mộc - Chương 51

Bản edit chỉ đăng tải duy nhất tại Wattpad @Jouriee65. Không reup và chuyển ver.

Hai năm sau.

Tháng sáu tốt nghiệp, Phương Thời Ân cuối cùng cũng kết thúc cuộc đời sinh viên của mình.

Cậu cầm theo chiếc bánh kem ba tầng mà mình nướng và một bó hoa lớn, đứng cạnh tác phẩm chụp một bức ảnh kỷ niệm quý giá.

Tốt nghiệp cũng đồng nghĩa với chia tay.

Lục Tiêu sẽ kết thúc cuộc sống ở Yến Đường trở về quê nhà.

Tin tức này đối với cậu chẳng khác nào sét đánh ngang tai. Trong bữa tiệc chia tay, Phương Thời Ân khóc lóc nước mắt nước mũi giàn giụa, Lục Tiêu cũng bị cảm động đến nỗi mắt đỏ hoe, hứa sẽ thường xuyên đến thăm cậu. Cậu cậy mạnh ngửa cổ uống ừng ực hết hai chai bia, đến nửa đêm lại nôn thốc nôn tháo ở thùng rác của chung cư Thuý Hồ Uyển.

Ngày hôm sau cậu đưa Lục Tiêu đến ga tàu cao tốc. Tô Chấp Duật chuyên đóng vai tài xế nhìn thấy Lục Tiêu rời đi bèn thở phào nhẹ nhõm, tiết mục chia tay cuối cùng cũng hạ màn.

Nhưng chưa đầy một tuần sau khi Lục Tiêu rời đi, Phương Thời Ân lại nhận được lời mời đi ăn BBQ từ cậu ấy.

Cậu ngồi co ro trên chiếc ghế nhỏ trước quán lẩu, ngơ ngác nhìn Lục Tiêu đang hùng hồn nhai miếng sườn sụn: \”Sao, sao lại quay lại rồi, mới đó mà đã nhớ tôi rồi à?\”

Lục Tiêu nhai thức ăn trong miệng rồi uống một ngụm bia lớn, sau đó lau miệng nói: \”Thôi, đừng nhắc đến nữa, tôi vừa về nhà được một tuần thì mẹ đã không chịu nổi nữa. Mẹ mắng tôi học những thứ gì không ra gì, làm một cái bánh mất cả ngày trời. Giao tiệm cho tôi thì cả ngày chắc chỉ bán được một cái bánh, lại nói tôi làm việc không cẩn thận… Tóm lại bà ấy nói giờ mình vẫn còn khỏe nên chưa đến lượt tôi kế nghiệp đâu, bảo tôi ra ngoài rèn luyện thêm hai năm, nói cái gì mà đi học hỏi kinh nghiệm của nhiều người…\”

Lục Tiêu nói: \”Tôi nghĩ đi đâu rèn luyện thì cũng nên chọn nơi quen thuộc, nên quay về thành phố Yến Đường.\”

Những giọt nước mắt Phương Thời Ân đã rơi tuần trước cũng không thể rút lại được nữa. Hai người nhìn nhau một lát lại nhớ cảnh tượng chia tay đầm đìa nước mắt, không khỏi cảm thấy hơi lúng túng.

Nhưng việc Lục Tiêu quay lại vẫn khiến Phương Thời Ân vẫn cảm thấy vui mừng từ tận đáy lòng: \”Vậy bây giờ cậu ở đâu?\”

\”Hai hôm nay tôi ở khách sạn, tìm được việc làm rồi sẽ đi thuê nhà, tìm chỗ gần chỗ làm một chút.\”

Lục Tiêu nhìn thấy bát mì của cậu còn rất nhiều, vội vàng thúc giục: \”Sao cậu không ăn nữa, lát mì bị nhũn hết rồi.\”

Phương Thời Ân nghe vậy, khuôn mặt đỏ bừng vì cay chau lại, cậu đẩy bát mì ra: \”Cậu giúp tôi gắp hết ớt ra đi, tôi không ăn được cay thế này.\”

Lục Tiêu ăn hết sạch phần mì của mình cũng đã đỏ mặt tía tai, nghe Phương Thời Ân nói vậy bèn lấy một đôi đũa dùng một lần khác gắp hết ớt cay ra khỏi bát mì của cậu, rồi dùng muỗng vớt sa tế trong nước súp ra mới đặt lại cái bát trước mặt cậu.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.