[Edit Hoàn] Lừa Nhau – Lãnh Sơn Tựu Mộc – Chương 50 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit Hoàn] Lừa Nhau – Lãnh Sơn Tựu Mộc - Chương 50

Bản edit chỉ đăng tải duy nhất tại Wattpad @Jouriee65. Không reup và chuyển ver.

Đến trước cửa, Phương Thời Ân được Tô Chấp Duật buông xuống.

Cậu đi theo hắn vào nhà, nhiệt độ trong phòng được điều chỉnh khá cao, nhưng do đã đứng ngoài gió lạnh quá lâu khiến cảm giác như từng tấc da thịt đều lạnh thấu xương. Phải mất một lúc cậu mới cảm thấy tay chân ấm lại, rồi cởi mũ và khăn quàng cổ ra.

Tô Chấp Duật vào bếp hâm lại những món ăn đã nguội. Trong lúc bê thức ăn ra bàn, hắn nhìn thấy Phương Thời Ân đang ngồi trên sô pha gấp gọn khăn quàng và găng tay.

Mười lăm phút sau, hắn gọi cậu ra ăn cơm.

Phương Thời Ân vội vàng chạy đến bàn ăn ngồi xuống, Tô Chấp Duật lại đi đến tủ lạnh lấy ra một chiếc bánh kem nhung đỏ đặt lên bàn.

Quay trở về ngôi nhà ấm áp nên gương mặt tái nhợt vì lạnh của cậu giờ đã hồng hào trở lại. Nhìn thấy chiếc bánh kem đột nhiên xuất hiện vào tối nay, mắt cậu lập tức dính chặt vào chiếc bánh, cổ cũng rướn dài ra.

Tô Chấp Duật liếc nhìn cậu rồi rất tự nhiên đẩy chiếc bánh về phía chỗ mình, phòng trường hợp Phương Thời Ân không thể kìm chế được lén ăn trước.

\”Ăn cơm xong rồi hẵng ăn.\”

Hắn thấy cậu đứng ngoài gió lạnh quá lâu, nên chiếc bánh vừa lấy ra từ tủ lạnh cũng không thích hợp cho cậu ăn ngay. Nhưng ngày mai bọn họ lại phải quay về thành phố Vân Hoài, để chiếc bánh này thêm hai ngày nữa thì hương vị sẽ không còn ngon.

Phương Thời Ân nghe thấy hắn nói, lại nhìn thấy những món ăn quen thuộc trên bàn ăn và chiếc bánh đặt trước mặt hắn, đôi mắt cậu đảo quanh một cách tinh nghịch, cảm thấy bữa tối hôm nay đa dạng hơn hẳn bình thường.

\”Hôm nay… Anh ăn sinh nhật hả?\”

Tô Chấp Duật liếc nhìn cậu, thấy vẻ mặt hoang mang lại kỳ quái của Phương Thời Ân không biết đang nghĩ gì trong đầu, rõ ràng còn không biết hắn đang có ý định giảng hòa sau cuộc cãi vã hôm qua.

\”Không phải, anh chưa bao giờ tổ chức sinh nhật.\” Hắn không nói thêm gì nữa mà cầm đũa gắp thức ăn lên rồi nhìn cậu, giọng điệu bình tĩnh nhắc nhở: \”Còn không ăn nữa sẽ nguội hết.\”

\”Dạ.\” Cậu cúi đầu ăn cơm. Ăn được một nửa, Tô Chấp Duật đúng như lời hứa đẩy chiếc bánh về phía trước mặt cậu. Hắn thấy gương mặt của Phương Thời Ân hồng hào khoẻ mạnh lại dặn dò: \”Nếu ăn không hết thì đừng cố.\”

Phương Thời Ân nói: \”Em đã cố tình để dành bụng rồi.\” Nói xong cậu không để ý đến hắn nữa, cầm thìa bắt đầu ăn bánh kem.

Tô Chấp Duật dọn dẹp bàn ăn xong xuôi, quay lại thì thấy chiếc bánh đã hết sạch, Phương Thời Ân cũng biến mất không còn thấy bóng dáng đâu. Hắn ngước mắt nhìn lên phát hiện cậu đã nằm dài ra trên sô pha, chiếc bụng nhỏ trắng trẻo cũng vô tình lộ ra.

Hắn nhìn chằm chằm vào làn da trắng đến chói mắt đó, rất dễ gợi nhớ đến những hình ảnh không đúng lúc. Bụng của Phương Thời Ân vừa mềm mại vừa ấm áp, còn eo thì rất nhỏ, những lúc cậu muốn lẩn trốn đều bị hắn dễ dàng túm lại.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.