Bản edit chỉ đăng tải duy nhất tại Wattpad @Jouriee65. Không reup và chuyển ver.
Sau khi lò nướng phát ra tiếng \”ting\” báo hiệu đã đến giờ, Phương Thời Ân vừa mở lò ra đã ngửi thấy mùi bánh mì bơ thơm lừng.
Trong lớp học thực hành làm bánh, cậu đã làm đi làm lại món bánh này hơn ba lần, lần này cuối cùng cũng không phụ lòng người mà. Cậu hít một hơi thật sâu mùi thơm của bánh mì vừa ra lò, cúi đầu nhìn những chiếc bánh mì xiêu vẹo, lúc cho vào còn có thể nhận ra hình dạng nhưng khi lấy ra thì trông giống như bị dập vài cái, chỉ có điều là ngửi vẫn rất hấp dẫn.
Cậu đeo găng tay lấy bánh mì ra khỏi khay nướng, đặt vào đĩa rồi mang lên bàn ăn.
Cậu nướng hai chiếc bánh mì, một cái lớn một cái nhỏ, cái nhỏ là do còn bột thừa không dùng đến mà vứt đi thì quá lãng phí.
Cậu đặt cái nhỏ vào đĩa trước mặt Tô Chấp Duật.
Phương Thời Ân xé một miếng bánh mì mình vừa nướng để nếm thử, tự cảm thấy mùi vị không thua kém gì bánh mì ở các cửa hàng bánh ngọt bên ngoài, mặc dù tự tin như vậy nhưng theo cậu thì món này không hợp với khẩu vị thích ngọt thích chua của Tô Chấp Duật.
Cậu nói sở thích ăn uống của hắn như thế không phải là không có căn cứ đâu, bằng chứng là những chiếc bánh quy nướng bị cháy mà cậu mang về trước đây, quay qua quay lại mấy hôm đã bị hắn ăn hết sạch.
\”Chắc anh sẽ thấy hơi nhạt.\” Phương Thời Ân đặt chiếc bánh nhỏ vào một cái đĩa đưa cho Tô Chấp Duật, bất lực nhún vai: \”Nhưng nếu cứ làm theo khẩu vị của anh, em sẽ chẳng bao giờ tiến bộ được.\”
Hắn không hiểu cậu đang nói những lời vô nghĩa gì nữa, nhìn chiếc bánh mì bơ đang nằm trước mặt mình, thận trọng cắn một miếng nhỏ phát hiện ra mùi vị thực sự có thể nuốt được, hình như Phương Thời Ân cuối cùng cũng giác ngộ được chân lý nên lần này rất có khả năng sẽ vượt qua được bài thi cuối kỳ.
Hắn không muốn nói lời đả kích cậu, cũng không muốn nói những lời khen ngợi dối lòng và không hợp với thân phận. Lần này hắn biến thành một vị giám khảo cao thâm khó đoán và ít nói, nói một cách bảo thủ: \”Nếu chú ý đến hình dáng hơn, anh nghĩ sẽ còn tốt hơn nữa.\”
Phương Thời Ân cắn hết một nửa chiếc bánh mì trong tay, miệng vẫn còn đang nhồi đầy bánh mì, nghe thấy lời của hắn bèn trả lời: \”Về hình dáng thì không cần lo, đến lúc đó trường sẽ cho khuôn mẫu.\”
Đến ngày thi cuối kỳ, Tô Chấp Duật thấy rõ Phương Thời Ân rất căng thẳng, đêm hôm trước còn bồn chồn đến nỗi ngủ không được ngon.
Nhưng khi kỳ thi kết thúc, hắn đi đón cậu thấy cậu đeo ba lô đi ra khỏi cổng trường. Trên mặt cậu thoáng hiện lên niềm vui sướng, lúc lên xe còn hiếm hoi ngồi vào ghế phụ nói chuyện với hắn, có thể thấy được là tâm trạng rất tốt.
\”Hôm nay đúng giờ đấy.\”
Phương Thời Ân ngồi vào xe, còn không kịp về nhà đã vội vã cởi ba lô lấy ra một chiếc bánh mì đựng trong bịch nhựa, nói: \”Lần này em được tám mươi điểm, không phải đạt thôi đâu, được loại khá luôn.\”