[Edit Hoàn] Lừa Nhau – Lãnh Sơn Tựu Mộc – Chương 36 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit Hoàn] Lừa Nhau – Lãnh Sơn Tựu Mộc - Chương 36

Bản edit chỉ đăng tải duy nhất tại Wattpad @Jouriee65. Không reup và chuyển ver.

Ánh mắt của Tô Chấp Duật dừng lại trên lòng bàn tay sưng đỏ của Phương Thời Ân một lúc, rồi hắn quay người đi về phòng ngủ của mình.

Hắn đi đến tủ đầu giường mở ngăn kéo, bên trong là một hàng gel bôi trơn và một tuýp thuốc mỡ đặt ngang, có hai hộp bao cao su chưa mở là quà tặng kèm khi mua gel bôi trơn.

Thuốc mỡ dùng để chống viêm, giảm sưng và giảm đau, đã dùng hết gần nửa ống.

Tô Chấp Duật cầm lấy thuốc mỡ quay lại phòng của cậu.

Hắn bật đèn ngủ điều chỉnh đến độ sáng tối nhất, nhìn thấy Phương Thời Ân nhắm chặt mắt, đang ngủ nhưng lông mày vẫn nhíu lại như thể rất ấm ức, còn xuất hiện một nếp nhăn nhỏ.

Hắn mở nắp thuốc mỡ, bôi một ít lên lòng bàn tay của cậu.

Mặc dù hắn nghĩ mình đã bôi rất nhẹ nhàng, nhưng vết thương mới quá nhạy cảm khiến Phương Thời Ân nhanh chóng xoay đầu qua, nếp nhăn giữa mày sâu hơn như sắp tỉnh dậy thoát khỏi nỗi đau nào đó, bàn tay cũng muốn tránh động tác xoa thuốc của hắn.

Để thoa đều thuốc mỡ, hắn đành phải dùng một tay giữ chặt cổ tay cậu.

Vừa chạm vào mà hắn đã cảm thấy nóng ran.

Lúc thoa thuốc hắn chỉ nghĩ lòng bàn tay của Phương Thời Ân nóng lên do bị sưng đỏ, bây giờ ngay cả nhiệt độ trên cổ tay cũng rất khác thường hắn mới nhận ra có gì đó không ổn, nhanh chóng bôi thuốc xong đưa tay điều chỉnh đèn ngủ đến mức sáng nhất.

Ngay lập tức khuôn mặt đỏ bừng của Phương Thời Ân hiện ra trước mắt.

Tô Chấp Duật đưa tay sờ lên trán cậu thấy bàn tay ướt đẫm mồ hôi, cảm nhận được nhiệt độ trên đó, trong lòng cũng không biết cậu thực sự đang ngủ hay đã mê man vì sốt.

Nghĩ đến việc bây giờ bị sốt có thể là do tối nay khóc quá nhiều, giọng nói khàn đặc, người đổ mồ hôi lại bị dọa sợ như vậy.

Phương Thời Ân vốn rất dễ bị dọa.

Tô Chấp Duật đưa tay định bế cậu dậy khỏi giường, hắn vừa ôm cậu vào lòng bế ra khỏi giường, vừa chú ý tránh những vật cản dưới chân như những bộ quần áo và chăn gối bị vứt lung tung.

Không ngờ vừa bước được hai bước, Phương Thời Ân đang được hắn ôm trong lòng đã bị động tác của hắn đánh thức.

Cậu vừa mở mắt ra một nửa đã thấy khuôn mặt của Tô Chấp Duật đột ngột phóng to, mắt cậu lập tức mở to ra, trong con ngươi phản chiếu nỗi sợ hãi xen lẫn bất an. Cậu giống như một con mèo bị kích động, la toáng lên: \”Đừng… đừng!\”

Cơ thể yếu ớt của Phương Thời Ân vì phát sốt nên không còn nhiều sức lực, cậu không ngờ hắn lại máu lạnh vô tình đến thế, đã dạy dỗ cậu như vậy rồi vẫn không chịu buông tha mà còn muốn làm nữa.

Phương Thời Ân dường như đã bị dọa đến mức tinh thần hoảng loạn, hồn vía lên mây, trong miệng liên tục khóc kêu: \”Đừng… đừng…\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.