Bản edit chỉ đăng tải duy nhất tại Wattpad @Jouriee65. Không reup và chuyển ver.
Một ngày nắng đẹp, Giang Trác đưa Phương Thời Ân trở lại trường để làm thủ tục thôi học.
Cuối cùng cậu cũng có thể thoải mái thoát khỏi trường học, hơn nữa còn được tạm biệt với đám bạn cùng phòng thô lỗ và hung dữ kia.
Mặc dù trong lòng cậu cũng biết ngày mình bị ông chủ Lưu dẫn người đến đánh, ngay cả khi Vương Đình không la hét lớn tiếng để lộ vị trí của mình, cậu chắc chắn cũng không thể chạy thoát nhưng cậu vẫn căm ghét hành vi của tên đó lắm.
Trước khi đi làm thủ tục thôi học, Phương Thời Ân cố tình lựa một bộ đồ rồi còn đi làm tóc tai kỹ càng. Thậm chí cậu cố ý dẫn Giang Trác đi ngang qua ký túc xá sinh viên vào giờ tan lớp buổi sáng, nhưng xui xẻo là không gặp phải đám bạn cùng phòng của cậu.
Bởi vậy màn xuất hiện lộng lẫy mà cậu tự cho là vậy, chỉ có mình cậu tự thưởng thức.
Tối hôm đó Tô Chấp Duật đến Kim Phong Nam Loan, vừa vào cửa đã đưa cho Phương Thời Ân đang đến đón mình một chiếc túi.
\”Cái này là gì vậy?\”
Khi Phương Thời Ân mở bao bì ra, cậu phát hiện đó là chiếc điện thoại đời mới nhất.
Cậu không khỏi thầm cảm thán Tô Chấp Duật chu đáo quá chừng, không biết từ khi nào hắn đã nhận ra mình cần đổi điện thoại nữa.
Cậu lấy chiếc điện thoại bị vỡ màn hình từ đêm bị đánh gãy chân ra, vui vẻ nhìn Tô Chấp Duật rồi tiến lại gần hôn lên má hắn một cái: \”Anh Chấp Duật, cảm ơn anh nha.\”
Nụ hôn của cậu không khác gì đánh lén bất ngờ, mặt Tô Chấp Duật không có một biểu cảm, hắn giơ tay lau qua gương mặt chưa hề dính gì của mình, nhìn Phương Thời Ân đã tự đi sang một bên thay điện thoại.
Cậu truyền dữ liệu từ điện thoại cũ sang điện thoại mới mất khá nhiều thời gian, nên cậu cứ để vậy rồi đi vào bếp canh nồi súp trái cây.
\”Anh Chấp Duật, súp trái cây của em sắp chín rồi, lát nữa múc một bát cho anh nếm thử nhé.\” Cậu vừa nói vừa đi về phía nồi súp.
Nói là súp trái cây nhưng thực ra là Phương Thời Ân chọn một vài loại trái cây mình thích trong tủ lạnh, cắt nhỏ tất cả rồi cho vào nồi.
Tô Chấp Duật sao cũng được mà \”ừ\” một tiếng, hắn ngồi trên ghế sofa ở phòng khách hỏi Giang Trác về việc xin hộ chiếu và visa cho cậu.
Đúng lúc đó, hắn nghe thấy điện thoại của cậu rung lên.
Tô Chấp Duật đưa tay lấy điện thoại, nhìn vào màn hình phát hiện ra Phương Thời Ân không có thói quen đặt mật khẩu cho điện thoại. Hắn không chút do dự vuốt mở khóa, thấy một người có tên gọi là \”Bạn chơi Tiểu Tiêu\” đang nhắn tin cho cậu.
Nhấp vào hộp thoại, Tô Chấp Duật thấy cuộc trò chuyện giữa hai người.
Tin nhắn được gửi từ ba tháng trước: \”Khi nào em rảnh đi chơi vài ván? Sao gần đây không thấy em đâu hết vậy?\”
Phương Thời Ân trả lời: \”Dạo này chân em bị thương phải nằm liệt ba tháng rồi, đừng gọi em nữa, em phải dưỡng thương cho khỏe.\”