[Edit Hoàn] Lừa Nhau – Lãnh Sơn Tựu Mộc – Chương 24 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit Hoàn] Lừa Nhau – Lãnh Sơn Tựu Mộc - Chương 24

Bản edit chỉ đăng tải duy nhất tại Wattpad @Jouriee65. Không reup và chuyển ver.

Phương Thời Ân không ngờ Tô Chấp Duật lại phát hiện nhanh như vậy, hơn nữa còn nhìn thấy chiếc đồng hồ giả mà cậu tốn 35 triệu để mua.

Sau cuộc điện thoại không chút nương tình của hắn, vì sợ Tô Chấp Duật nói được làm được nên cậu đành phải trả lại chiếc đồng hồ chưa kịp bán đi. Phương Thời Ân đến công ty Công nghệ Tô Đức, trong túi là chiếc đồng hồ mà cậu đã lấy trộm.

Tô Chấp Duật dường như đã quyết tâm không muốn nhìn thấy cậu nữa, cậu ngồi chờ rất lâu trong sảnh lớn đông người, ngó nghiêng nửa tiếng đồng hồ chỉ thấy Giang Trác bước ra từ lối đi dành cho nhân viên.

Giang Trác được hắn phái đến lấy đồng hồ. Anh ta đến trước mặt Phương Thời Ân, bình tĩnh đánh giá cậu thấy khuôn mặt cậu gầy gò và tiều tụy hơn trước, nhưng vẫn chào hỏi bằng giọng điệu bình thường có vẻ không khác gì so với thái độ trước đây.

\”Cậu Phương đợi lâu rồi.\”

Phương Thời Ân nhìn thấy Giang Trác như nhìn thấy cứu tinh, lúc này cậu thực sự không còn chỗ nào cầu cứu, vội vàng đứng dậy từ ghế sofa trong sảnh lớn, lấy chiếc đồng hồ được bọc trong khăn tay từ túi ra đưa cho anh ta: \”Trợ lý Giang, đây là đồng hồ, anh mang đến cho ngài Tô để hắn đừng giận nữa.\”

Giang Trác cúi đầu nhận lấy chiếc đồng hồ, nói: \”Giám đốc Tô đang họp ở trên lầu, đợi họp xong tôi sẽ đưa cho hắn.\”

\”Cậu Phương đi thong thả.\”

Nói xong, nhận được đồng hồ nên nhiệm vụ cũng hoàn thành, anh ta lập tức quay người định đi.

Phương Thời Ân vội vàng nắm lấy tay áo của Giang Trác, vẻ mặt lo lắng không phải giả và giọng nói vô cùng gấp gáp: \”Trợ lý Giang, anh giúp tôi cầu xin một chút đi, để tôi gặp ngài Tô một lát. Anh ấy đã chặn số của tôi rồi nên tôi không liên lạc được, lần này tôi thực sự có việc gấp, anh coi như cứu tôi đi.\”

Cậu đưa tay định kéo anh ta, Giang Trác nhanh chóng lùi lại một bước không để cho cậu chạm vào mình.

\”Không phải tôi không muốn giúp cậu, nhưng giám đốc Tô đã nói rõ là không muốn gặp cậu rồi.\” Giang Trác tỏ vẻ khó xử, nhưng thái độ lại rất kiên quyết.

\”Tôi thực sự rất cần tiền, nếu không tôi cũng sẽ không…\” Nói đến đây cậu dường như cũng cảm thấy việc mình làm rất khó nói nên đành phải khựng lại.

Lúc này Giang Trác nói: \”Tôi còn có việc phải làm, bây giờ là giờ làm việc.\” Anh ta khéo léo nhắc nhở Phương Thời Ân mình phải lên lầu.

\”Vậy… vậy trợ lý Giang, anh giúp tôi chuyển lời được không, nói với ngài Tô để anh ấy gặp tôi hoặc… hoặc cho tôi vay một ít tiền, tôi sẽ trả.\” Phương Thời Ân ngước đôi mắt rưng rưng nhìn Giang Trác, nói lắp bắp.

Cuối cùng anh ta cũng đành phải bất lực đồng ý, nói: \”Được rồi.\”

Giang Trác đồng ý chuyển lời nên cậu mới chịu ngừng làm phiền, vội vàng nói cảm ơn: \”Vậy cảm ơn trợ lý Giang, anh đúng là một người tốt.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.