Bản edit chỉ đăng tải duy nhất tại Wattpad @Jouriee65. Không reup và chuyển ver.
Phương Thời Ân quả thật không còn đến muộn nữa.
Đến cuối năm ấy, mối quan hệ giữa hai người đã kéo dài được nửa năm. Hầu hết các khách sạn cao cấp lớn nhỏ ở Vân Hoài đều đã in dấu chân của bọn họ.
Có lẽ do thời gian gần gũi nhiều hơn, Phương Thời Ân cuối cùng cũng tìm thấy chút thú vui trong chuyện phòng the với Tô Chấp Duật, dần dần không còn quá kháng cự nữa. Trong khoảng thời gian đó, cậu cuối cùng đã đủ can đảm đề nghị hắn đeo bao cao su, để tránh trường hợp nếu ngày hôm sau không có sức để vệ sinh sẽ bị đau bụng. Hắn tỏ vẻ thông cảm, nhưng làm được hai lần đã đổi ý nói mình sẽ tự tay vệ sinh.
Tuy hắn không hề có bất kỳ sở thích quái dị nào trong chuyện phòng the, nhưng có lẽ do sắp đến cuối năm nên công việc của công ty trở nên bận rộn hơn, càng áp lực thì hắn càng cần được giải tỏa nhiều hơn.
Trong đêm giao thừa, Phương Thời Ân bị hắn bịt mắt lại làm rất lâu, nước mắt làm ướt nhẹp chiếc cà vạt buộc trên mặt. Những động tác mãnh liệt khiến chiếc cà vạt cũng bị lệch đi, ánh đèn chiếu thẳng vào mắt khiến cậu mới phát hiện hôm nay hắn không tắt đèn.
Đối với những sở thích nhỏ nhặt của hắn, đôi lúc cậu chẳng thích lắm nhưng có khi cũng không keo kiệt nở nụ cười nhiều hơn với Tô Chấp Duật lúc trên giường. Thực ra điều này cũng phụ thuộc rất nhiều vào việc trước khi vào khách sạn, hắn có dẫn cậu đến trung tâm thương mại hoặc nhà hàng cao cấp để ăn no nê hay không đã.
\”Em đang mặc cái gì vậy?\”
Tô Chấp Duật ngồi trên ghế sofa nhìn thấy Phương Thời Ân bước vào, cậu cởi chiếc áo khoác ra để lộ một chiếc áo lông rách rưới tùm lum khoét đầy những lỗ tròn lớn nhỏ. Bên trong áo lông không có lớp lót nên có thể nhìn thấy làn da trần trụi qua những lỗ tròn, một số chỗ còn thấy được những vết đỏ mờ nhạt.
Phương Thời Ân nghe thấy lời của hắn, sau khi treo áo khoác lên mắc áo còn cố ý bước đến trước mặt hắn, mặt mày hớn hở xoay một vòng phô diễn toàn diện chiếc áo lông trông như bị chó gặm nát của mình.
\”Thế nào?\”
Cùng với động tác của cậu, những dải tua rua trên áo cũng bay lượn.
Lắm lúc hắn muốn nói thẳng cách ăn mặc của cậu chưa đủ lịch sự, cực kỳ hư hỏng chứ chẳng giống người tử tế tí nào. Nhưng vì Phương Thời Ân có bao giờ làm chuyện gì đàng hoàng đâu, nên hắn cũng không cần quá khắt khe về những chi tiết nhỏ nhặt này, cuối cùng cũng không nói gì.
Cho đến lần này, những sợi tua rua trên viền áo cứ xoay tròn mãi, vì ở quá gần nên vô tình quẹt qua cằm của hắn.
Tô Chấp Duật cau mày, lạnh lùng nói: \”Chẳng ra làm sao.\”
Phương Thời Ân nhận được lời nhận xét không vừa ý nên dừng động tác khoe khoang, hơi ngạc nhiên: \”Không đẹp sao? Nhưng chị nói em mặc chiếc áo này rất đẹp.\”
Tô Chấp Duật nhìn cậu, dường như cậu vẫn chưa hề nản lòng trước sự đánh giá của hắn. Hình như là bởi vì được Trình Thi Duyệt khen, nên cậu càng quan tâm đến ý kiến của cô ta hơn.