Bản edit chỉ đăng tải duy nhất tại Wattpad @Jouriee65. Không reup và chuyển ver.
Phương Thời Ân bước vào khách sạn, vừa mở cửa phòng đã nhìn thấy Tô Chấp Duật đang ngồi trên sofa, trước mặt đặt một chiếc laptop. Áo khoác vest của hắn vứt bừa bãi sang một bên nên trên người hắn chỉ mặc sơ mi, cúc tay áo mở ra bị kéo lên trên một chút.
Có lẽ vì nghe thấy tiếng mở cửa của Phương Thời Ân, nên hắn rời mắt khỏi màn hình laptop, lúc đứng dậy khỏi sofa còn thuận tay đóng máy lại.
Gần một tiếng trôi qua kể từ khi Tô Chấp Duật gọi điện cho cậu.
Phương Thời Ân không đoán được hắn đã đợi trong căn phòng này bao lâu, ánh mắt lướt qua Tô Chấp Duật, giọng nói lúng túng: \”Ừm… hôm nay, hôm nay đường hơi kẹp.\”
Tô Chấp Duật bước đến trước mặt cậu, cúi đầu xuống nhìn cậu.
Mặc dù hắn chưa bao giờ nói lời nào thô lỗ hay quát mắng, nhưng có lẽ do đã quen ở địa vị cao nên cử chỉ và lời nói của hắn luôn khiến Phương Thời Ân cảm nhận được một áp lực vô hình.
Ví dụ như lúc này hắn chỉ nhìn cậu một cách hờ hững cũng đủ khiến cơ thể cậu bất giác cứng đơ.
\”Anh Chấp Duật, em xin lỗi, anh đợi lâu không?\” Cậu cố gắng mỉm cười như muốn tạo ra bầu không khí thoải mái hơn.
Đôi mắt mèo màu hổ phách của cậu nhìn lên, bất chợt va vào đôi mắt đen kịt của hắn, một đôi mắt dường như không có chút cảm xúc hay nhiệt độ nào.
Tô Chấp Duật ít khi bộc lộ cảm xúc, nhưng lúc này Phương Thời Ân rõ ràng cảm nhận được hắn đang không vui.
\”Anh Chấp Duật, em sẽ không tái phạm nữa… hôm nay thực sự là ngoài ý muốn…\” Phương Thời Ân cố gắng hết sức để giải thích.
Tô Chấp Duật dường như không hề nghe những gì cậu đang nói, hắn nhìn chằm chằm vào đôi môi đang hé mở của Phương Thời Ân, màu sắc đỏ ửng hơn so với người bình thường. Ngay sau đó hắn từ từ giơ tay lên, những ngón tay thon dài nhẹ nhàng lướt qua gò má rồi dừng lại trên môi cậu.
Cậu im bặt, không nói gì thêm.
Ngón trỏ và ngón giữa của hắn ấn lên môi cậu, hơi dùng lực cọ xát hai lần.
Hành động này nếu xảy ra giữa hai người đã hẹn gặp nhau ở nơi đây nhìn kiểu gì cũng có vẻ hơi mập mờ. Nhưng ánh mắt của Tô Chấp Duật quá lạnh lùng, không có gì trong đó cả.
Phương Thời Ân chỉ cảm thấy những ngón tay ấm áp của hắn nhẹ nhàng chạm vào môi cậu trong chốc lát rồi lại rời đi.
Một lúc sau.
\”Không thoa son à?\”
Tô Chấp Duật rút tay lại, cúi nhìn những đầu ngón tay sạch sẽ, \”Hóa ra là màu bẩm sinh.\”
\”Sao em lại thoa son chứ!?\” Lời nói này có phần khiến Phương Thời Ân bực bội, không nhịn được nói: \”Anh tưởng mỗi lần gặp anh, em đều phải trang điểm cầu kỳ ư, em không phải con gái!\”
Không phải con gái?
Tô Chấp Duật nghe cậu sốt ruột đáp trả như vậy, lại ngửi thấy mùi nước hoa nồng nặc trên người cậu là loại hương thơm ngọt ngào đến tột cùng.