[Edit – Hoàn] Lư Cục Cưng Quá Kiêu Ngạo – Bạch Vân Đóa – Chương 63 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Lư Cục Cưng Quá Kiêu Ngạo – Bạch Vân Đóa - Chương 63

Edit: Ry

Lúc Nguyễn Miên tỉnh lại thì đã thấy mình nằm trong một căn phòng xa lạ. Cậu mở to mắt, nhìn quanh phòng một vòng, cho đến khi nhìn thấy trên mắc áo có treo một bộ quân phục, cậu mới xác nhận được căn phòng này hẳn là chỗ ở của Lư Dương trên chiến thuyền.

Gần đây quá bận, cậu còn không biết Lư Dương ở chỗ nào, càng không có thời gian đến thăm phòng của anh. Ngay cả phòng của cậu cậu cũng không ngủ lại được mấy lần. Bình thường cậu đều tranh thủ ngủ ở phòng y tế, sau khi thức giấc lại vội vàng chăm sóc bệnh nhân.

Căn phòng này không lớn không nhỏ, vừa đủ để làm chỗ ở tạm thời. Trên mặt tường có một cái cửa sổ nhỏ, ánh trăng bên ngoài xuyên qua khung cửa chiếu vào phòng. Nguyễn Miên phát hiện không biết từ lúc nào sắc trời bên ngoài đã tối đen.

Cậu ngồi ở trên giường một lúc mới nhớ ra còn phải đến phòng y tế, lập tức vội vàng bò xuống khỏi giường.

Không biết Lư Dương đã đi đâu, anh không có ở trong phòng. Cậu đang nghĩ trong đầu lát nữa sẽ gọi điện thoại cho Lư Dương, trên chân xỏ dép lê đi về phía nhà vệ sinh, cậu định rửa qua cái mặt rồi sẽ đi.

Cậu đi đến cửa nhà tắm, không chút suy nghĩ đã mở cửa ra, ngẩng đầu nhìn, động tác đột nhiên sững lại.

Trong nhà tắm ngập tràn hơi nước, Lư Dương đang ngửa đầu đứng dưới vòi hoa sen, trên người không có một mảnh quần áo.

Dòng nước xuôi theo tóc của anh chảy xuống cái cằm góc cạnh, giọt nước dọc theo yết hầu rơi xuống, lăn trên cơ bụng gợi cảm, da thịt mê người, dưới ánh đèn lóe lên ánh sáng màu mật ong.

Lư Dương khóa vòi hoa sen, vẩy tóc, giơ tay vuốt tóc trên trán ra sau đầu, lộ ra cái trán trơn bóng no đủ.

Anh bình tĩnh xoay người, nhìn Nguyễn Miên vẫn đang ngu ngơ đứng tại chỗ, nhếch môi cười, cầm lấy chiếc khăn tắm bên cạnh quấn quanh hông, động tác không nhanh không chậm, không hề có chút bối rối.

Nguyễn Miên đột nhiên lấy lại tinh thần, gương mặt lập tức đỏ bừng, trước khi Lư Dương hoàn toàn xoay người lại, cậu đã đóng sầm cửa lại.

Mặt Nguyễn Miên đỏ chót, cậu không ngờ chiến thuyền lại có khả năng cách âm tốt như vậy, Lư Dương ở bên trong tắm rửa, cậu ở bên ngoài hoàn toàn không nghe được chút tiếng nước nào.

Lư Dương cong môi, sau khi quấn chặt khăn tắm bên hông, anh bình tĩnh đẩy cửa bước ra.

Nguyễn Miên với gò má đỏ ửng đang đứng ở cửa, ngay cả chân tay cũng không biết để ở đâu, cậu luống cuống ngẩng đầu nhìn Lư Dương một cái, rồi lại vội vàng dời ánh mắt.

Cậu cúi đầu, áy náy nói: \”Lư cục cưng, em xin lỗi, em không cố ý.\”

Lư cục cưng hồn nhiên trong sáng của cậu đã bị cậu nhìn thấy hết!

Lư Dương duỗi ngón tay ra, ấn một cái lên trán cậu, bờ môi hơi nhếch lên: \”Đương nhiên là anh biết con thỏ tai cụp nhà em không cố ý.\”

Vành tai Nguyễn Miên cũng đỏ lên. Cậu cúi đầu đi ra cửa, trúc trắc nói: \”Vậy thì tốt rồi. Lư cục cưng, em, em về phòng y tế trước đây.\”

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.