[Edit – Hoàn] Lư Cục Cưng Quá Kiêu Ngạo – Bạch Vân Đóa – Chương 58 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Lư Cục Cưng Quá Kiêu Ngạo – Bạch Vân Đóa - Chương 58

Edit: Ry

Sớm tinh mơ, Nguyễn Miên thức giấc, chuyện đầu tiên là chán nản vì đêm qua cứ thế ngủ mất, chuyện thứ hai là buồn phiền vì đêm qua chưa hôn được.

Lư Dương nói là, sau khi hôn xong, bọn họ sẽ trở thành người yêu. Nhưng sau khi tỉnh giấc, cậu nhớ ra bọn họ vẫn chưa hôn nhau, cho nên bọn họ chưa phải là người yêu.

Nguyễn Miên gục đầu ngồi trên giường, hai cái tai thỏ không biết chạy ra từ lúc nào, đang ỉu xìu rũ xuống hai bên.

Lư Dương bưng sữa từ phòng bếp ra, thấy bộ dạng này của cậu thì không khỏi mỉm cười, đặt cốc sữa lên bàn.

Anh đi tới xoa một bên tai Nguyễn Miên, tay còn lại duỗi ngón tay ra, nhẹ nhàng nâng cằm cậu lên. Cằm Nguyễn Miên hơi nhọn lại vểnh, nhưng sờ đi sờ lại vẫn núc ních thịt mềm, chạm vào rất thoải mái.

Lư Dương cúi đầu, dưới cái nhìn chăm chú của Nguyễn Miên, khẽ hôn lên môi cậu.

Mắt Nguyễn Miên lập tức trợn to, cả người bất động như dính phải phép thuật định thân. Máu nóng trong người như đang ngược dòng, chỉ có cảm giác trên môi là sự tồn tại chân thật.

Lư Dương buông môi cậu ra, hơi lùi lại, mỉm cười nhìn cậu, rất tự nhiên mà nói: \”Chào buổi sáng, em yêu.\”

Nguyễn Miên nghe thấy xưng hô của Lư Dương, lập tức trợn tròn mắt, con ngươi dần sáng lên.

Cậu không thể tin được nhìn Lư Dương, có chút kích động, lặp lại: \”Em yêu?\”

\”Ừ, em yêu.\” Lư Dương đến bên tai cậu, khẽ nói: \”Đêm qua lúc em ngủ, chúng ta đã hôn nhau rồi. Vậy nên, chính thức từ đêm hôm qua, em đã là người yêu của anh.\”

Nguyễn Miên chớp mắt, cảm nhận xúc cảm Lư Dương lưu lại trên môi mình, trong đầu tưởng tượng lại cảnh đêm qua hôn nhau, gương mặt lập tức ửng hồng, đôi mắt càng lúc càng sáng. Cuối cùng, cậu không nhịn được mà reo lên, nhảy lên lưng Lư Dương.

Nguyễn Miên ôm cổ Lư Dương, vẻ mặt vui sướng kêu lên: \”Người yêu!\”

\”Ừ!\” Lư Dương cười cười, cõng cậu đi quanh một vòng, khiến cho Nguyễn Miên liên tục nhảy tưng tưng reo lên.

\”Lư cục cưng, chúc mừng anh có người yêu!\”

\”Thỏ con, chung vui nào!\”

Lưu Minh Hổ cứng đờ ở cửa phòng. Gã đang định mang bữa sáng đến cho thiếu tướng, không ngờ mới đứng ở cửa chưa kịp gõ cửa đã không cẩn thận nghe được hai câu cuối của bọn họ: \”…\”

Hai người đã đính hôn bốn năm năm rồi, làm bạn trai thì rất kì quái sao? Chuyện này xứng đáng để mấy người mới sáng ngày ra đã hưng phấn như vậy?

Lưu Minh Hổ rất muốn chửi bậy mấy câu, nhưng gã rất biết biết thân biết phận, thừa hiểu là mình đi vào lúc nào chắc chắn không có quả ngọt để ăn, nên chỉ dám lén lún lầm bầm mấy câu, không dám đi vào quấy rầy bọn họ.

Gã do dự một hồi, cuối cùng treo đồ ăn sáng ở trên nắm tay cửa, gõ cửa hai lần nhắc nhở người ở bên trong, sau đó nhanh chóng rời đi, làm người anh hùng thầm lặng.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.