[Edit – Hoàn] Lư Cục Cưng Quá Kiêu Ngạo – Bạch Vân Đóa – Chương 57 – Đọc Truyện Đam Mỹ Hoàn​

[Edit – Hoàn] Lư Cục Cưng Quá Kiêu Ngạo – Bạch Vân Đóa - Chương 57

Edit: Ry

Trở lại quân khu, Lư Dương trực tiếp đi sau lưng Nguyễn Miên, theo cậu vào phòng. Anh đi rất tự nhiên như thể vào phòng của chính mình, tốc độ nhanh vô cùng, Nguyễn Miên căn bản không kịp ngăn lại.

Sau khi vào nhà, anh xỏ dép lê hình con thỏ của mình, đi thẳng vào phòng bếp, chạy đến trước tủ lạnh, lấy từ trong tủ ra một quả táo đỏ rực.

Lư Dương trở về phòng khách, đưa dao gọt trái cây cho Nguyễn Miên, không chút ngượng ngùng nói: \”Thỏ con, tớ cũng muốn ăn táo.\”

Anh muốn ăn táo mà Nguyễn Miên tự tay gọt, giống như quả táo vừa rồi cậu gọt cho Nhậm Cách.

Đương nhiên Nguyễn Miên hiểu ngay sự nhỏ mọn của Lư Dương, không muốn để lửa tiếp tục cháy trong lòng anh, đành phải nhận lấy quả táo, cúi đầu nghiêm túc gọt vỏ cho anh.

Nguyễn Miên gọt vỏ xong, tự nhiên nghĩ một lát rồi bổ táo, bỏ lõi, lấy từng miếng táo ra cắt thành hình chữ nhân (人), cuối cùng tạo thành từng miếng táo hình con thỏ.

Lư Dương nhìn cậu như đang làm ảo thuật, biến ra từng \”con thỏ nhỏ\”, con mắt lập tức tỏa sáng, càng lúc càng vui vẻ. Anh nhìn từng con thỏ nhỏ được xếp chồng lên nhau trên đĩa, phiền muộn hai ngày qua lập tức bay sạch.

Quả táo mà Nguyễn Miên gọt cho anh, so với quả của Nhậm Cách thì chăm chút hơn nhiều.

Nhậm Cách có con thỏ không? Không có!

Đánh bại tình địch, con đường phía trước còn dài và gian khó, phải tiếp tục cố gắng!

Lư Dương mở miệng ăn từng miếng từng miếng, ăn sạch đống thỏ nhỏ. Những con thỏ nhỏ này là của anh, không ai cướp được.

Lư Dương ngồi trên ghế sô pha, chân bắt chéo, chốc chốc lại rung đùi, cực kì vui sướng*, ăn một quả táo lạnh lại như thể ăn bàn tiệc cao cấp. Nếu như có Nhậm Cách ở đây, anh nhất định phải cho Nhậm Cách xem.

*Nguyên văn: 拽得二五八万的, sờ đến 258 vạn. Đây là một quy tắc trong chơi mạt chược. Vạn là một loại quân bài trong mạt chược có chín quân được kí hiệu bằng chữ \”vạn\” dạng phồn thể ở dưới và trên đầu là chữ nhất đến chữ cửu (1 đến 9). Ry không hiểu rõ luật chơi nhưng tra baidu thì đại loại là để thắng một ván mạt chược thì người chơi cần phải có 3 quân bài nhị vạn, ngũ vạn, bát vạn (hay chính là 258). Nên khi người chơi thấy có những quân đó trong bộ bài của mình thì rất sung sướng.

Nguyễn Miên thấy Lư Dương ăn hết táo, thỏa mãn tới nỗi cái đuôi cũng vểnh hết lên trời, không khỏi cười một cái, cậu nói: \”Lư cục cưng, cậu về nghỉ đi, tớ buồn ngủ rồi.\”

Nếu như đã dỗ được người, cậu cũng có thể an tâm đi ngủ rồi. Tối hôm qua cậu ở bệnh viện suy nghĩ lung tung cả một đêm nên ngủ không được ngon, bây giờ không khỏi có chút buồn ngủ.

Lư Dương nghe cậu nói vậy, cái chân không rung nữa, đuôi cũng hết vểnh, nhăn mày nhìn Nguyễn Miên với vẻ mặt không thể tin được: \”Cậu đuổi tớ đi?\”

Trước giờ mỗi khi ở bên Lư Dương, Nguyễn Miên buồn ngủ thì cứ ngủ, anh muốn đi khi nào thì đi, không đi thì ngủ chung với cậu cũng không sao, chưa từng có chuyện như hôm nay, Nguyễn Miên chủ động muốn anh rời đi.

Đang có 0 bình luận
Image

Lời bình luận giới hạn từ 15 đến 500 kí tự.